Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới ngập tràn hương vị em – Chương 37

Chương 37: Anh chồng tới cửa

Editor: Tím
Beta: TH

Cố Văn Tư mặc quần áo ở nhà ngồi trên ghế sofa, đôi mắt cô dõi theo từng cử chỉ của người đàn ông nào đó, “Tôi ổn rồi mà, thực sự không còn nóng chút nào cả.” Du Việt cất một số tài liệu trên bàn vào cặp rồi quay lại nhìn cô.

Cô còn tưởng anh sẽ phản bác lại, nhưng không ngờ rằng anh bước thẳng đến chỗ cô.

“Tốt.” Bàn tay anh đặt lên trán cô, Cố Văn Tư ngẩng đầu lên và thấy Du Việt trừng mắt nhìn, “Đúng là không nóng.”

Cô đương mở miệng định nói, nhưng người đàn ông đã từ chối trước, “Nhưng không cho phép đến cửa hàng làm việc.”

Du Việt quay lại và đi ra cửa: “Hiện giờ sức khoẻ em vẫn còn yếu, nghỉ ngơi ở nhà một ngày cũng không có gì quá nghiêm trọng cả. Tôi phải đến công ty để giải quyết một số việc. Và đừng nghĩ đến việc trốn đấy, tôi sẽ quay về ngay. Nếu để tôi bắt được em không ở nhà… “

Cố Văn Tư á khẩu, nhìn anh quay lại nở nụ cười, “Cẩn thận tôi phạt em.”

“…”

Sau đó, cô thực sự ở nhà một mình, nhưng cô sẽ không bao giờ thừa nhận là mình sợ.

Dù sao, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, Cố Văn Tư bắt đầu rửa rửa chà chà. Lúc bị bệnh phải nằm lâu, cô cảm thấy cả người rã rời như phụ tùng sắt vụn bị đập bể, đang chờ đợi được lắp lại để trở về với cuộc sống.

Cô vào sống trong ngôi nhà này cũng đã được một thời gian dài, phong cách lạnh lẽo ban đầu đã dần dịu lại nhưng có vẻ người trong cuộc cũng không hề nhận ra.

Tủ lạnh hai cửa lúc nào chất đầy trái cây tươi, rau, thịt, trứng và sữa. Trên bàn cà phê, ngoài các tạp chí tài chính và báo chính trị của Du Việt thì còn có “Tổng hợp công thức nấu các món ăn trên thế giới”, “Đầu bếp món ngọt nổi tiếng” của Cố Văn Tư. Khi được đặt chung với nhau, lại hòa hợp đến lạ.

Ánh mặt trời chiếu xuống chỗ đặt mấy chậu cây xanh, góc phòng ngủ thì được trang trí những chậu hoa tươi. Nhưng thay đổi lớn nhất là có thêm hơi thở cuộc sống, có dấu vết của cô, mùi vị của cô.

“Anh ấy nói một hồi sẽ về nhưng cũng không biết là mấy giờ, chắc mình sẽ đi nấu cơm vậy.” Cố Văn Tư mở tủ lạnh, lấy một bó cần tây và thịt heo để chuẩn bị nặn sủi cảo.

Tuy nhiên, chính cô cũng không phát hiện ra bản thân đã tự nhiên suy nghĩ về Du Việt trong cuộc sống bình thường với ba bữa ăn mỗi ngày. Nếu là trước đây, cô sẽ rất ngạc nhiên khi chính mình cũng có ngày yên ổn sống chung với một người đàn ông như vậy.

Đây có lẽ là một sự thay đổi lớn.

Nhào bột là thao tác đòi hỏi nhiều kĩ thuật, phải nhào sao cho bột không bị ướt, tỷ lệ nước với bột cần phải có kinh nghiệm để đong đếm một cách chính xác. Cố Văn Tư rửa một cái nồi inox lớn rồi đổ bột vào đó, ngay lúc cô đang khuấy đều tay thì, ‘đinh Đinh-‘ chuông cửa đột nhiên vang lên.

“Anh ấy quay về sớm vậy sao?” Cô nhìn đôi tay còn đang làm dở, hay là chạy ra cửa luôn, nhưng người đứng ngoài cửa lại nằm ngoài dự đoán của cô, là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.

“Xin chào … Anh tìm ai vậy ạ?” Cố Văn Tư lùi một bước, một tay đặt lên nắm cửa. Người này cũng rất cao, tóc được chải chuốt bóng loáng, trên người là bộ âu phục đắt tiền dù ngoài trời hôm nay rất nóng, còn có chiếc trâm cài sáng bóng trên ngực, cả người tràn đầy hơi thở cao quý. Nhưng lúc này, ánh mắt nhìn cô rõ ràng không mấy thân thiện.

Du Tạ liếc xuống bàn tay dính bột trên nắm cửa, thậm chí còn nhìn đôi tay không đẹp của cô, ghét bỏ bĩu môi, “Tôi đến tìm em trai của tôi – Du Việt.”

Ngay khi anh ta nói như vậy, Cố Văn Tư mới có phản ứng lại. Khuôn mặt của người này có phần giống với Du Việt, đặc biệt là vẻ mặt lạnh lùng, như được khắc ra cùng một khuôn.

“Xin lỗi, anh trai, mời vào.” Cố Văn Tư nhanh chóng mở cửa và xoay người nhường đường.

Du Tạ: Anh trai? …

Anh ta được dẫn vào phòng khách, ngồi giữa chiếc ghế sofa sang trọng, hai chân vắt chéo và nhìn mấy công thức nấu ăn cùng đĩa trái cây trước mặt. Cố Văn Tư vội vàng rửa tay chạy ra thì thấy vị anh trai kia đang nheo mắt nhìn xung quanh nhà.

“Có thể phiền cô dọn bàn cà phê này không, tôi có bệnh sạch sẽ.” Du Tạ chỉ tay năm ngón khắp đông tây với cô, Cố Văn Tư sững sờ, “Ồ… Vâng ạ.”

Cô khom người cách Du Tạ mấy bước để dọn dẹp bàn cà phê. Nhìn từ góc độ thấp đến cao, vị anh trai này cả người từ trên xuống dưới không có lấy một chút luộm thuộm nào.

Cố Văn Tư không thể không cẩn thận, tình huống này có hơi giống với lúc gặp Du Việt lần đầu tiên, nhưng chẳng qua là gai của anh ta rõ ràng đang dựng hết cả lên, đáng sợ gấp đôi Du Việt.

“Anh ấy có chuyện phải ra ngoài giải quyết, nhưng sẽ quay về sớm thôi, anh ngồi chờ một lúc nhé.” Cố Văn Tư lo lắng đứng trước bàn cà phê trông như học sinh tiểu học đang đối mặt với thầy giáo chủ nhiệm.

Du Tạ nhìn cách ăn mặc của cô một lượt từ trên xuống dưới, tóc buộc hờ sau đầu, không trang điểm nhưng khuôn mặt khá xinh đẹp. Cô đang mặc quần áo ở nhà, có chút cũ, nhìn không ra dáng người nhưng người phụ nữ như vậy anh ta có thể tập hợp thành một đội chỉ trong năm phút.

Ngoại trừ là ánh trăng sáng [1] trong lòng em trai anh ta thì chẳng có gì đặc biệt.

[1] Ánh trăng sáng = Bạch nguyệt quang, ngôn ngữ mạng Trung Quốc từ cuốn tiểu thuyết Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng của Trương Ái Linh, ý chỉ trong lòng luôn có người thương nhưng người đó không thuộc về mình.

Ánh mắt của anh ta làm người khác cảm thấy lông mao dựng đứng, Cố Văn Tư cố nặn ra một nụ cười, “Anh chắc cũng khát nước đúng không, vậy anh muốn uống nước hay trà? Em có trà Bích Loa Xuân [2] và trà Anh Quốc.”

[2] Trà Bích Loa Xuân: Một loại trà xanh.

Du Tạ lạnh lùng nhìn cô, “Tôi không khát.”

Cố Văn Tư nghẹn lời, bầu không khí im lặng một lúc rồi cô gượng mỉm cười: “Vậy thì để em lấy cho anh chai nước khoáng.” Không chờ anh ta đáp lời, cô xoay người chạy vào bếp. Sau khi lục tủ lạnh một hồi, cuối cùng cô cũng chọn được một chai Evian.

Bàn cà phê sạch sẽ, chính giữa đặt một chai nước khoáng, mà người đàn ông trước mặt lại có vẻ không hài lòng, ánh mắt soi mói nhìn cô. Cố Văn Tư vặn tay đứng đó, cảm thấy mỗi giây phút trôi qua như giày vò.

“Cô có biết gia đình tôi như thế nào không?” Du Tạ đột nhiên mở miệng. “Ba Du của chúng tôi, là chủ tịch của cửa hàng bách hóa Thượng Nhân, người giàu nhất ở Thượng Thành. Gia đình tôi sở hữu tài sản x trăm triệu, nhưng em trai tôi hết lần này đến lần khác không muốn dù chỉ một chút, muốn tự mình xây dựng nên bách hóa gì mà mật tư gì đó.”

Ánh mắt anh ta giống như một con rắn vậy, “Mật… Tư, cửa hàng bách hóa, đúng rồi tên cô là gì?”

Cô ngẩn người, “Em tên là Cố Văn Tư.”

“À.” Du Tạ gật đầu một cái, lên giọng. “Tôi và Du Việt là anh em cùng cha khác mẹ, cô cũng biết đó, gia đình nào cũng có cội nguồn rắc rối. Mẹ cậu ấy là vợ trước của cha tôi nhưng đã qua đời mấy năm trước và bây giờ mẹ tôi đang chăm sóc ông ấy.”

Cố Văn Tư phải cố gắng để tiêu hóa thông tin này, nhưng trong đầu lại rối như một cuộn len.

Du Tạ liếc nhìn cô. “Mẹ thằng bé sức khỏe không tốt, vậy nên từ nhỏ nó đã được ông nội nuôi dưỡng. Sau đó lớn lên, nó mới trở lại học cấp ba ở Thượng Thành, nhưng chưa bao giờ nói cha mình là ai.”

“Hai người là bạn học, cô hẳn là nhớ lúc nó học cùng trường chứ, thật sự là giống như con một báo.”  Du Tạ bĩu môi: “Anh chàng này nổi loạn từ khi còn là một đứa trẻ, học đại học xong liền trực tiếp cắt đứt liên lạc với gia đình. Thậm chí, khi hai người kết hôn, cậu ta cũng không đưa cô về ra mắt gia đình.”

“… Nhưng dù có dẫn về hay không cũng không sao.”

Cố Văn Tư lúng túng không nói nên lời. Nếu cô nói với anh ta thật ra mình chỉ là giả, thì mặt nạ của người này có rơi ra không?

Thấy người trước mặt không nói gì, Du Tạ bắt đầu quan sát cô, “Thế nào, cảm giác làm phu nhân của tổng giám đốc không tệ chứ, cô có cảm thấy hài lòng với cuộc hôn nhân này không. Có lẽ đối với người bình thường mà nói thì không đến nỗi thất vọng. Tôi thật sự tò mò sao gia đình cô lại khoe khoang chuyện này ở khắp mọi nơi? “

Cố Văn Tư thở dài một hơi trong cổ họng, vốn cũng không thể duy trì nụ cười ban đầu của mình: “Ba mẹ em cũng không khoe khoang khắp nơi, họ chỉ là những người bình thường thôi. Hôm nay đến đây tìm anh ấy có việc gì không?”

“Cũng không có gì, chẳng qua là tôi muốn đích thân đến thăm em dâu của mình.” Vẻ mặt của Du Tạ đầy khiêu khích, Cố Văn Tư cúi đầu không nói gì.

Anh ta cũng không đụng đến chai nước khoáng trên bàn cà phê.

Có lẽ nhận thấy ánh mắt của cô, Du Tạ nói, “Xin lỗi, bệnh sạch sẽ của tôi rất nghiêm trọng.” Anh cố ý chỉ ra, Cố Văn Tư nhìn xuống mu bàn tay dính bột đã khô lại của mình, ngẩn ra rồi từ từ nắm lại đặt sau lưng.

Bức ép một người phụ nữ như vậy rõ ràng cũng không phải là điều Du Tạ thích làm. Anh ta khó khăn ngồi một lúc cũng cảm thấy không thoải mái.

“Cứ vậy nhé, tôi phải đi đây. Nhờ cô chuyển lời với Du Việt.” Anh ta vẫy tay và chuẩn bị rời đi thì cánh cửa lại mở ra.

Du Việt bước vào với một con gà nướng trong tay, trên túi giấy còn in tên của một tiệm bán đồ ăn nổi tiếng nhất Thượng Thành.

Anh sững người nửa giây khi nhìn thấy Du Tạ, sau đó lại khôi phục vẻ bình tĩnh bước tới và đưa con gà nướng cho Cố Văn Tư, “Có thể giúp anh bày nó ra không?”

Cố Văn Tư cảm thấy như có một đôi tay vỗ nhẹ lên vai cô một cái, như thể gọi tâm trí của cô trở về. Cô liền vội vã xoay người như chạy trốn vào trong bếp.

Du Tạ ngạc nhiên nhìn bóng lưng của Cố Văn Tư như nhìn sinh vật ngoài hành tinh nào đó, sau đó lại chuyển đến khuôn mặt em trai mình, “Em, tự mình mua gà nướng sao?”

“Anh quản nhiều rồi đấy.” Du Việt quay đầu trừng mắt nhìn anh ta, “Nói xong rồi, còn không mau rời đi giùm cái.” Sau đó anh cũng quay lưng đi về phía nhà bếp.

Cố Văn Tư đang rửa tay dưới vòi nước. Sau một lúc, bột khô lại dính rất chặt vào tay nên phải dùng khá nhiều lực mới rửa ra hết, nó giống như bóng mờ trong lòng mà cô không thể xua tan. Bỗng dưng cô cảm thấy buồn rầu và không muốn nói chuyện.

Bỗng có người đứng bên cạnh cô, nhất quyết cùng cô đứng trước bồn rửa tay.

“Không phải nói hôm nay để em nghỉ ngơi sao?” Giọng Du Việt vang lên bên tai cô.

“Tôi chỉ muốn làm chút sủi cảo.” Cố Văn Tư không ngẩng đầu lên, giọng nhỏ đến mức không nghe được.

Du Việt nhướn mày, đột nhiên đưa tay ra bắt lấy tay cô, Cố Văn Tư phản xạ có điều kiện run lên định lùi về sau, nhưng vẫn bị giữ chặt.

Anh cẩn thận chà rửa từng ngón tay của cô dưới dòng nước, dùng phần thịt của ngón tay để loại bỏ từng lớp bột cứng. Cố Văn Tư không thể kháng cự lại được, chỉ có thể cúi đầu dựa vào anh.

Sau lưng, Du Tạ không biết bước vào lúc nào, nhìn vào bóng lưng của hai người với vẻ kinh ngạc. Anh ta đưa tay che miệng lại hoặc có thể nói là há hốc mồm.

Sau khi rửa xong, Du Việt lấy một chiếc khăn sạch lau tay cho cô, khuôn mặt của Cố Văn Tư hơi ửng đỏ. Bỗng anh nghe có người đang khó chịu nói sau lưng: “Ba đã từ quê trở về, dặn em đưa vợ về nhà một chuyến.”

Du Việt dường như ngoảnh mặt làm ngơ, rõ ràng anh ta cũng biết trước là như vậy nên cũng không mong đợi câu trả lời, cứ thế ngạo nghễ xoay người đi. Cố Văn Tư dáo dác nhìn ra ngoài một lúc, cánh cửa đã bị đóng lại.

“Đó là con trai lớn của ba tôi.” Du Việt thờ ơ giải thích, dùng chiếc khăn cô đã lau qua mà lau tay mình: “Mẹ anh ta là tình nhân của ông già lúc trẻ. Nghe nói là hai người bí mật ở chung và sinh ra anh ta trước khi kết hôn với mẹ tôi. Sau đó, mẹ tôi qua đời và bà ta nghiễm nhiên trở thành vợ hợp pháp.”

“Em không cần phải để ý đến anh ta, không muốn đi cũng không sao cả, không có vấn đề gì.” Anh xoay người thay quần áo, rồi ném chai nước của Du Tạ vào lại trong tủ lạnh.

Cố Văn Tư đứng sau anh, chỉ cảm thấy trái tim mình bất chợt nhảy lên.

“Không, tin tức về cuộc hôn nhân của anh bây giờ truyền ra lớn như vậy. Nếu không về nhà một chuyến, người nhà sẽ nghĩ như thế nào đây.” Cô hơi động ngón tay: “Tôi không sao đâu.”

Du Việt cụp mắt nhìn cô, hồi lâu mới thốt lên, “Được.”

Cố Văn Tư cảm thấy, chỉ là gặp mặt cha mẹ thôi, ban đầu anh ấy đã thể hiện tốt như vậy thì cô cũng có thể.

HẾT CHƯƠNG 37


< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Ánh trăng hôn lấy vì sao

Ánh Trăng – Chương 35

Chương 35: Gọi tên con.

Edit: Kali
Beta: TH

Thẩm Tri Sơ đón lấy ánh mắt khác lạ của Chu Diễn Chiếu cùng Đại Mộng, chạy tới cửa hàng bánh mì gần đó.

Vì ở đây rất tấp nập, nên phải xếp hàng rất dài. Đọc tiếp “Ánh Trăng – Chương 35”

Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả Thế Giới Tràn Ngập Hương Vị Em – Chương 36

Chương 36: Bé yêu nóng hổi

Edit – Lam Đẹp Troai
Beta: TH

“Coi nè, bánh tart chanh lại gặt hái ba lượt khen nữa.”

Tiểu Hồng xem máy tính trong tiệm, hào hứng nói: “Hiện giờ những món của tiệm có lượng tiêu thụ tốt nhất trên Meituan, ngoại trừ Macaron Luxemburgeli [1] của đầu bếp Lý thì bánh tart chanh của anh Canh có vẻ trội hơn, tỷ lệ khen ngợi đạt tới 75%.”

[1] Bánh Luxemburgerli (hay Luxembourger) của Thụy Sĩ cũng tương tự như macaron của Pháp nhưng nhỏ và nhẹ hơn, là một kiểu biến thể của macaron nguyên bản.

Trần Canh ngượng ngùng gãi đầu, cười hì hì: “Tàm tạm tàm tạm thôi, tôi cũng chỉ có bấy nhiêu tay nghề.”

Tần Ban ngồi cạnh vẫn luôn mang vẻ mặt “thấy nguy không sợ”, anh ta cúi đầu mở một loạt hộp nhựa đóng gói: “Nhưng mỗi ngày chỉ có chủ tiệm mới nhận được đơn đặt hàng cao cấp.”

Trần Canh không nói gì, Lý Ngọc Giang ngoảnh lại nhìn họ rồi hỏi: “Tiểu Hồng, con xem số liệu mấy món ngọt mà Văn Tư phụ trách thế nào?”

Tiểu Hồng đếm ngược lượng tiêu thụ: “Bởi vì giá khá cao nên hơn mười món ngọt trong tiệm chỉ xếp hạng từ giữa trở xuống.”

“Nhưng tỷ lệ khen ngợi lên đến 100%…”

Lý Ngọc Giang vỗ vai hai học trò: “Khách hàng đủ kiểu tính tình, có người tương đối hướng ngoại, bọn họ đưa ra lời khen cũng không lạ gì. Nhưng có người sợ phiền toái, đôi khi lười cả việc xác nhận lấy hàng, có thể khiến người như thế nhận xét mới là sự đánh giá cao nhất dành cho chúng ta.”

Tần Ban nhìn bọn họ, dường như không hiểu nổi tại sao Lý Ngọc Giang lại thốt ra lời bình cao như vậy, anh ta đột nhiên quay đầu sang phòng và gọi: “Chủ tiệm, có rảnh tới dạy chúng tôi làm bánh tart chanh nhé?”

Cố Văn Tư đang cúi đầu rửa tay, nghe vậy thì ngẩn người: “Được.”

Trần Canh hoảng sợ, đưa tay chọt eo Tần Ban: “Cậu làm gì vậy?!”

Đối phương không nói chuyện mà chỉ yên lặng cầm tài liệu sang: “Cậu không muốn biến tỷ lệ khen ngợi từ 75% thành 100% sao?”

Trần Canh lại ngây ra, cậu ta muốn chứ.

Bánh tart chanh là loại bánh ngọt thanh mát, chia làm hai lớp. Lớp vỏ bánh bơ giòn màu vàng bên dưới ôm lấy kem chanh cuối giống như nhà bạt [2], phần trên cùng giống nóc nhà chính là lòng trắng trứng đánh bông, màu trắng sắc vàng vô cùng đáng yêu.

[2] Kiểu nhà của người Mông Cổ, search google hình ảnh để biết thêm chi tiết.

Lượng tiêu thụ bánh tart chanh mỗi ngày không ít, vì vậy trong tủ lạnh còn trữ vài cục bột đã nhồi sẵn bơ và dầu.

Trần Canh thấy Cố Văn Tư không do dự lấy bột đông lạnh của cậu ta ra dùng, trong lòng bỗng cảm thấy yên tâm: Xem ra mặt mình đủ tư cách.

“Đưa tôi một quả chanh.”

Khi Cố Văn Tư cúi đầu đánh bông phần kem, Lý Ngọc Giang cảm thấy hứng thú cũng sà tới. Tiểu Hồng ghé vào quầy nhìn họ, vài người vòng quanh Cố Văn Tư. 

Cô trút nước chanh vào nồi, cho thêm đường cát [3] và loại bột làm pudding. Trần Canh tưởng vậy là có thể bật bếp, thế nhưng Cố Văn Tư lại gọt vỏ chanh bỏ vào.

[3] Một loại đường cát mà hạt cực mịn và nhỏ (Ấu Sa Đường).

Cậu ta há hốc mồm, do dự muốn nói nhưng Lý Ngọc Giang đã lắc đầu ngăn cản.

Bước kế tiếp thì Trần Canh sớm đã làm cả ngàn lần: Khi hỗn hợp lỏng sắp sôi, cho toàn bộ trứng và bơ vào, không ngừng khuấy thành dạng sệt, rây hai lần đảm bảo không có hạt vụn thì mới cho đá viên cách thủy vào làm lạnh.

“Trong lúc kem đông, chúng ta có thể đánh bông lòng trắng trứng.”

Cố Văn Tư thấy vẻ mặt mỗi người đứng cạnh đều khác nhau, cô suy nghĩ đôi chút rồi nhìn sang Trần Canh: “A Canh, thường ngày cậu làm thế nào?”

Đối phương muốn nói lại thôi. Thấy mọi người đều nhìn mình thì cố giữ bình tĩnh nói: “Thực ra đánh bông lòng trắng là chuyện rất đơn giản, hòa tan hỗn hợp nước đường với lòng trắng, đánh đến khi đặc lại là được.”

Mấy người còn lại đều không có ý kiến phản bác, Cố Văn Tư gật đầu: “Thực tình thì kem lòng trắng trứng là phần khó nhất của bánh tart chanh.”

Trần Canh tỏ vẻ không tin nổi, thấy Cố Văn Tư lấy ra cái nồi nhỏ.

“Lòng trắng trứng và nước đường phải được chuẩn bị cùng lúc, tuyệt đối không thể để nước đường đã nấu xong mà lòng trắng trứng còn đang đánh, thế thì đợi tới khi chuẩn bị xong lòng trắng trứng, nước đường đã bị nguội mất.”

Cô cho đường cát vào nồi, bật lửa nấu: “Giữ cho nước đường nóng chừng 116 tới 121 độ C, quá cao hoặc thấp hơn sẽ bất lợi cho lòng trắng trứng thành hình.”

Động tác tay cô nhanh nhẹn, lòng trắng trứng trong tay cô nhanh chóng biến thành trạng thái nửa mềm. Trần Canh ngây ra nhìn động tác thành thạo ấy, rõ ràng ngày thường chưa từng thấy cô làm món này.

“Lòng trắng trứng có thể chờ, nhưng nước đường thì không. Khi nấu xong nước đường phải mau chóng cho lòng trắng trứng vào, nhưng đừng quên khuấy vài lần, giữ trạng thái nổi bong bóng, vậy thì khi đánh bông lòng trắng trứng mới trơn láng mịn màng.”

Cố Văn Tư giơ cây khuấy lên: “Xem này, giống hình đuôi gà ấy.”

Lý Ngọc Giang gật đầu không nói gì, Tần Ban càng im lặng, Trần Canh ngẩn ngơ nhìn bánh tart chanh trong tay cô dần dần hoàn thành, nỗi thấp thỏm trong lòng cũng buông lỏng.

Hóa ra món ăn không chỉ ăn được mà còn phải ngon lành.

Bỏ vào lò nướng chừng hai phút, có thể làm ra bánh tart chanh đẹp tuyệt vời. Cố Văn Tư vừa định lấy ra, Trần Canh đột nhiên giành trước: “Sư phụ Cố để tôi làm là được, chị xem mấy đơn đặt hàng có ID cao đi, đây đều là việc nhỏ thôi!”

Bàn tay Cố Văn Tư bỗng ngừng lại, sư phụ Cố là kiểu xưng hô gì thế này… nghe già làm sao.

Cô quay lại thì thấy Lý Ngọc Giang đang khuấy bột sền sệt, hình như làm bánh kem trái cây: “Sư phụ Lý, tôi làm cho…”

“Không cần không cần, Văn Tư cô lo chuyện của mình đi. Đây toàn là công việc đơn giản, lát nữa xong ngay.”

“Được thôi.”

Cố Văn Tư nửa tin nửa ngờ rời đi, sau đó cô dần phát hiện mình đột nhiên rảnh rỗi.

Sau khi trở thành chủ bếp, cô chỉ cần phụ trách đơn đặt hàng riêng giá cao, ba người kia phụ trách phần lớn việc làm các loại bánh ngọt châu Âu phổ biến, tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

Lúc rảnh rỗi cô sẽ nghiên cứu vài loại bánh mới, sau khi đưa lên kệ, nếu phản ứng không tệ thì sẽ do mấy người kia sản xuất số lượng lớn.

Với hình thức kinh doanh như vậy, Nửa Món Ăn Một Tấm Lòng dùng tốc độ khiếp hồn vùng dậy, mở một đường máu trong mục bánh ngọt châu Âu trên Meituan.

“Ách xì!” Cố Văn Tư hắt hơi khịt mũi, đeo khẩu trang trên mặt, trên người cũng mặc đồ bảo hộ.

“Chị bị cảm sao?” Tần Ban nhìn qua: “Gần đây nhiệt độ trong ngày chênh lệch cao, buổi tối mưa to sẽ rất lạnh.”

“Không cảm, chỉ hơi ngứa mũi.” Cố Văn Tư lắc đầu. Sau khi vào hạ, ngoài phòng nóng bức không chịu được, trong phòng thì gió thổi vù vù, ngồi lâu ở nơi vừa lạnh vừa nóng sẽ không chịu nổi.

“Văn Tư, cô về nhà trước đi. Hôm nay không có đơn đặt hàng riêng, chúng tôi có thể xử lý.” Sư phụ Lý ló đầu qua nói: “Tiểu Hồng cũng bị cảm xin nghỉ, cô đừng bị nó lây là được.”

Cố Văn Tư nghĩ, ngành sản xuất thực phẩm sợ nhất là đổ bệnh, cô vẫn không có gan tiếp tục kiên trì: “Vậy tôi về trước đây.”

Hôm nay là ngày làm việc, giờ này còn đang giữa trưa, cô không muốn phiền tới Du Việt nên tự lái xe về nhà.

Hết ra lại vào, khi thì phơi nắng lúc lại cho thuê, rõ ràng cô cảm thấy từng cơn rét run trên người, choáng váng mơ hồ. Về tới nhà, đầu óc cô mờ mịt rồi ngã gục xuống giường, quấn chăn run bần bật.

Ngoài cửa sổ, chẳng biết trời tối từ khi nào, phòng ngủ đen như mực không bật đèn. Đợi đến khi đôi tay kia đặt trên trán mình, Cố Văn Tư mới mơ màng tỉnh lại.

Mát quá, thật thoải mái.

Những lúc đầu óc không tỉnh táo, trong tiềm thức con người sẽ ỷ lại người bên cạnh, đồng thời thể hiện sự tin tưởng đối phương, hoặc nên nói đó là bản năng.

Đôi tay kia cho cô uống nước, uống thuốc, vắt khăn nóng lau mặt lau tay, hơn nữa còn xoa đầu cô. Cố Văn Tư cảm thấy anh mát lạnh, bế mình lên rất thoải mái, cho nên cô bèn dứt khoát sà tới, dùng trán cọ vào cánh tay anh.

Du Việt hơi nghiêng người dựa vào đầu giường, người cô gái nhỏ cọ cọ trong lòng mình, không nhịn được mà nở nụ cười.

Ngón tay anh bẹo má cô, phản ứng của Văn Tư khiến anh ngạc nhiên vô cùng. Chẳng những cô không trốn tránh mà còn sà tới cọ cọ, cánh tay vòng quanh eo anh.

Du Việt dang tay ôm cô, đầu hai người dựa sát nhau, anh cứ thế mà ngủ bên cô một đêm.

“Đúng là bé cưng nóng hổi rồi.”

Rạng sáng hôm sau, Cố Văn Tư tỉnh dậy thì phát hiện có chuyện không ổn. Mình đang gối lên một cánh tay cứng chắc, còn tay mình thì tóm lấy vị trí nào đó chẳng biết trên quần áo Du việt, nhưng hình như sờ thì thấy không phải là quần… Thế là cô yên tâm.

Cô lén ngước mắt nhìn, anh vẫn còn ngủ. Hàng mi dài ở ngay trước mắt, kế tiếp là cánh mũi xinh đẹp và bờ môi mỏng. Ánh mắt Cố Văn Tư tập trung vào đấy, nghe nói môi mỏng là người bạc tình biết bao…

“Mấy giờ rồi?” Không biết anh thức hồi nào, đôi mắt nửa khép nửa hở nhìn cô. So với ngày thường lão luyện sắc bén, bây giờ đôi mắt ấy mềm mại ướt át như động vật nhỏ.

“Ưm…” Cố Văn Tư ngồi dậy như bị điện giật, cái mông cử động cách xa anh một chút: “Tôi không sao, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi. Lát nữa tôi còn phải tới tiệm, anh ngủ tiếp đi…”

“Không được, em bệnh rồi.” Du Việt bỗng giữ chặt tay cô, ngăn cản cô xuống giường.

Bàn tay anh gối lên sau tai, nút thắt trước ngực sớm đã mở toang, quần áo không chỉnh tề nằm đó. Hai người thực sự rất gần nhau, anh nhìn qua không chớp mắt, giống như thốt ra lời trong lòng với người nào đó: “Yên tâm đi, tôi ở nhà với em.”

Cố Văn Tư yên lặng nuốt nước bọt, bởi vì anh ở đây nên tôi mới sợ đó.

Nhưng tới cuối cùng cô cũng không rời giường, chỉ đi xuống thay quần áo rồi lại chạy về.

“Muốn ăn gì không?” Du Việt hỏi.

Cố Văn Tư làm tổ trên giường, dùng chăn che nửa mặt, yên lặng lắc đầu.

Du Việt mặc áo thun vải trắng mỏng, lộ ra cần cổ với đường cong tuyệt đẹp, anh đang bưng nồi cháo vào phòng… đút cho cô ăn.

“Tôi… tôi tự ăn là được.” Cố Văn Tư cực kỳ xấu hổ, gương mặt vốn đã ửng đỏ nhưng vì sốt ruột nên càng giống trái táo hơn.

Du Việt tránh tay cô, không cho từ chối: “Đừng làm rộn, làm đổ thì không hay đâu.”

Nhìn anh cầm chén nhỏ, khom người ngồi ở đầu giường, cầm thìa múc một muỗng cháo, hơn nữa thổi nguội mới đút, cô rất muốn nói rằng: Tôi chỉ bị cảm, đâu có bị gãy tay…

Nhưng Du Việt trông rất chuyên tâm, cô nhìn vẻ mặt của anh, không biết phải từ chối thế nào.

“Ngon không?”

“Ừm, ngon lắm.”

Giọng Cố Văn Tư nhỏ như tiếng muỗi kêu, cô ngoan ngoãn nhận đồ ăn từ tay anh như chim con được mớm. Đôi mắt cô không dám nhìn lung tung, chỉ đành ngó cái chén trên tay anh. Bàn tay to như thế lại còn cầm chén nhỏ, trông như một con hổ giẫm lên bong bóng vậy.

Sau đó cô vô tình chuyển từ cổ tay sang cánh tay với cơ bắp rắn chắc, khuỷu tay rồi cánh tay.

Cô nhớ hồi cấp ba anh rất gầy, không ngờ nhiều năm trôi qua, anh lại rèn luyện tốt như thế.

Cố Văn Tư vừa ăn cháo vừa lặng lẽ nhớ lại.

“Lát nữa đi chơi game không? Chủ tiệm bảo là mới có trò mới.”

Vài nam sinh kề vai sát cánh nói chuyện, đợi chuông tan học vang lên thì lười nhác vác cặp, vắt áo đồng phục lên lưng rồi ra ngoài.

“Du Việt cùng đi nhá.” Có kẻ sà tới mời, anh lau mồ hôi trên mặt rồi gật đầu.

Nhưng đi chưa được hai bước, sau lưng bỗng vang lên tiếng vật nặng rơi. Anh quay đầu nhìn lại thì thấy hai nữ sinh đang ném một xấp thư dày xuống đất.

“Không được, tớ không dọn đâu. Sao lần nào tớ cũng làm culi, lớp trưởng chết đâu rồi hả?” Bí thư chi Đoàn Lưu Danh Mỹ lên tiếng oán giận, ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời: “Ê, hình như đằng trước là nam sinh cùng lớp chúng ta, tớ đi gọi một tên tới làm hộ.”

Bên cạnh cô ta là Cố Văn Tư đang xoa đôi tay nhức mỏi, trên mặt cô rịn ra một lớp mồ hôi, vài sợi tóc còn dính trên cổ.

Nghe các cô nói vậy, Du Việt cố ý dừng chân giả vờ sửa lại dây giày, thực ra trong lòng anh đang đợi cô tìm tới mình.

“Tớ đi gọi Du Việt, cậu nghỉ ngơi một lát đi.” Lưu Danh Mỹ sửa sang lại tóc, nóng lòng muốn thử nhưng người bên cạnh cô ta lại do dự.

“Hay gọi Đại Hùng đi, cậu ấy chắc nịch, chắc chắn sức lực không nhỏ.”

“Ơ nhưng mà Đại Hùng đã đi xa rồi.” Lưu Danh Mỹ không cam lòng nhìn phía trước, chàng trai cao gầy đang đứng đó như cây cột cờ, tựa như đang chờ đợi điều gì.

“Nhưng mà Du Việt quá gầy.” Cố Văn Tư nói.

HẾT CHƯƠNG 36


~ Menu hôm nay ~

Bánh Luxemburgerli

 Tất cả hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ, mình thấy đẹp thì bê về thôi nên đừng bắt bẻ hình phải thế này thế nọ nhé

Tất cả hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ, mình thấy đẹp thì bê về thôi nên đừng bắt bẻ hình phải thế này thế nọ nhé.

Xin lỗi các bạn hôm qua mình không kịp beta QAQ

< Chương trước | Chương sau >