Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới ngập tràn hương vị em – Chương 67

Chương 67: Em vốn không bị mất vị giác!

Edit: BT
Beta: TH

“Sao có thể như vậy được! Quy tắc này vốn không công bằng!” Trần Canh kêu lên, “Bởi vì chị Văn Tư, chị Văn Tư chưa…”

Tất cả mọi người lặng yên không một tiếng động, với người xem bên cạnh phất cờ hò reo như người của hai thế giới.

Du Việt nghiêng đầu, mắt nhìn ghế giám khảo rồi. Tiết Gia Đường có vẻ vô cùng tự đắc, đang bắt chuyện với mấy người bên cạnh, mặt đỏ bừng, dường như hoàn toàn mặc kệ em gái anh ta có xấu hổ biết nhường nào. Thì ra anh ta đã sớm biết nội dung thi đấu…

“Này, mọi người nhìn người kia kìa.”

Khán giả trong sân hiển nhiên cũng chú ý tới, người duy nhất không hoạt động trong mười bảy người, đứng thẳng bất động như tượng thạch cao.

“Ồ… Anh nói cô ấy à, cô Cố không có vị giác, thật đáng tiếc.”

“Không phải chứ, không có vị giác còn có thể đi đến tận đây, thực lực cô ấy mạnh bao nhiêu chứ.”

Mọi người chỉ trỏ, Tiết Nhã che miệng, cảm thấy nghẹn ngào trong cổ họng, bà sợ nhìn thêm nữa, chính bà sẽ khóc thành tiếng.

Là tiêu điểm mọi người, Cố Văn Tư lẳng lặng đứng trước sân khấu, trước mặt những chiếc cốc nhỏ, màu sắc và chủng loại hoa văn muôn màu muôn vẻ.

Bên tai “tùng” một tiếng chiêng trống gõ vang, người dẫn chương trình kích động nói: “Thầy Vương đã ăn xong ba loại món ngọt! Thời gian trôi qua năm phút đồng hồ, trước mắt xếp hạng đầu!”

Trong thính phòng càng thêm nóng bỏng, thậm chí có đoàn phía sau đã bắt đầu hò hét tên người dẫn đầu, bên tai tiếng ồn ào nổi lên bốn phía. Cố Văn Tư cố gắng giữ vững tinh thần, lấy một mẩu bánh quy trông rất đơn giản.

Vì sao lại nếm không ra vị gì chứ.

“Lạc Nhĩ đã trả lời đề thứ năm!”

Tiến độ mười bảy người đều đổi mới trên màn hình lớn, mười bảy người xông lên như hỏa tiễn.

Vì sao không nếm được vị gì, vì sao?

Cố Văn Tư dùng cả hai tay, nhanh chóng cầm lấy miếng bánh quy, mousse đút vào miệng, nhưng hai mắt cô không có tiêu cự, động tác như máy móc.

Mẹ Tiết không nhìn được nữa, xoay người nằm trên lưng ghế. Trong sân có vài người xem cũng không khỏi thổn thức, yên lặng lo lắng cho cô gái.

Khi mười sáu người bỏ xa cô, vọt lên trước, hoàn toàn tự động tự phát, màn hình internet phát sóng trực tiếp đột nhiên hiện ra dòng bình luận đầu tiên: “Sư phụ Cố cố lên!”

Người này xuất hiện như đốm lửa nhỏ, sau đó dường như tăng mạnh, những dòng chữ màu sắc khác biệt, độ lớn khác nhau sôi nổi nhảy ra, tất cả đều là “cô Cố cố lên!”, như thủy triều lấp đầy màn hình.

Mà Cố Văn Tư trên đài còn chưa nhận ra, cô mới ăn nửa chiếc bánh su kem, đang lau bơ dính khóe miệng, chợt nghe trên đài một người cao giọng hò hét: “Thầy Cố cố lên! Đừng từ bỏ!” Lại là người xem xa lạ nào đó không quen biết, thấy người bên cạnh nhìn qua, cô ấy hơi ngượng ngùng ngồi xuống, ngực còn thở hổn hển.

Sau đó yên tĩnh chỉ trong thoáng chốc, giọng Tiểu Hồng, Trần Canh và ba Cố mẹ Tiết cũng vang lên: “Văn Tư cố lên!”

“Thầy Cố cố lên!”

Đợt sóng triều cố lên như tiếng nổ mạnh hết đợt này đến đợt khác, từ sư phụ Cố cố lên mãi cho đến lời rối loạn lung tung hô gọi gì cũng có. Bầu không khí dưới sân lập tức bị đốt cháy, các thí sinh khác kinh ngạc nhìn phía dưới thính phòng.

Chẳng lẽ đều điên hết rồi à…

“Hiện giờ xếp hạng đầu là Mr. Vương, tiếp theo là Lạc Nhĩ, trước mắt tiến độ chậm nhất vẫn là cô Cố, phải cố lên nhé!”

Người dẫn chương trình cũng bị sự nhiệt tình của người xem làm khiếp sợ, đi sang bên cạnh bàn của Cố Văn Tư, thấy cô cứng nhắc, trên giấy rỗng tuếch, một đáp án cũng không có.

Tiểu Thanh nhìn cô ăn càng ngày càng chậm, thuận tay lấy một bình trà trong suốt qua: “Thầy Cố đừng gấp, uống chút nước chanh đi.”

“Cảm ơn.” Cố Văn Tư gật đầu, cảm giác bơ trong miệng bị quện hết vào, không chịu được uống một ngụm.

“Thời gian thi đấu còn nửa tiếng nữa, chỉ cần trả lời đúng mười đề, sẽ có cơ hội thăng hạng.” Người dẫn chương trình đứng ở một bên nhỏ giọng nhắc nhở cô, Cố Văn Tư ngơ ngác gật đầu.

Chanh này, sao lại chua thế cơ chứ…

Ghế giám khảo.

“Tiết, em gái cậu trông có vẻ sắp dừng bước ở chỗ này, trận thi đấu không ổn với cô ấy lắm.” Kim vô cùng tiếc nuối mà nói, “Tôi thật sự cảm thấy cô ấy rất được, tạp chí chúng tôi chưa từng phỏng vấn đầu bếp chính như thế.”

Tiết Gia Đường giật cơ da mặt, cười: “Chứng mất vị giác có ngàn vạn người, nhưng sao trong mắt anh chỉ có cô ấy đặc biệt vậy.”

Nhưng Kim không hề trả lời anh ta, anh ta kinh hãi chỉ vào hội trường: “Cô cô cô, cô ấy bắt đầu đáp đề rồi?!”

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Cố Văn Tư một tay cầm bánh quy, một tay bắt đầu viết đáp án, đường màu đỏ chỉ cô trên màn hình như lò xo, lấy tốc độ cực nhanh bò lên trước.

“Woa! Thầy Cố bắt đầu trả lời đề, dưới tình huống kém nửa số điểm, rốt cuộc cô ấy có thể lọt vào top 5, tiến vào trận chung kết không đây?” Chương trình thích nhất là tình huống bất ngờ vực dậy như vậy, hơn nửa màn hình chia cho cô.

Kim vuốt cằm gật đầu: “Tiết, chẳng lẽ anh mở cửa sau cho cô ấy?”

“Sao có thể!” Tiết Gia Đường nhíu mày nói, thấy Cố Văn Tư gần như thoáng chốc không hề do dự, tích lũy từng đĩa một, như linh dương trên thảo nguyên, mở ra thế giới của nó, chạy như điên.

“Tốt nhất là đừng viết vớ vẩn, nếu không so với đáp án không đúng thì càng mất mặt…” Tiết Gia Đường lẩm bẩm nói, ánh mắt lại nhìn cô không chớp.

Cố Văn Tư đang ăn một đĩa kẹo gôm dẻo màu tím, màu mận chín trong suốt đáng yêu, mỗi đĩa từng người được phân ba miếng nhỏ.

Vừa vào miệng là hương vị sơn tra đậm đà, nhưng cô gần như chỉ nghĩ trong thoáng chốc, nhanh chóng chắc chắn viết xuống: Nho đen.

Người xem cùng ồ lên.

Như mãnh thú đói khát được nước chanh mở ra vị giác, gai lưỡi của cô bị phong ấn hồi lâu hoàn toàn thả ra. Chính Cố Văn Tư cũng không thể khống chế, cô chỉ cần ăn một miếng, nguyên liệu nấu ăn bị đầu bếp cố ý giấu như phao trồi lên mặt nước.

Dường như vị giác nhạy bén như trước đây.

“Bánh hạnh nhân chocolate, đánh số 12.” Cả đĩa chỉ có một miếng bánh này, màu vàng khô đáng yêu, cô nhìn một giây đồng hồ để vào trong miệng, hoàn toàn là mùi vị trong dự đoán.

Nguyên liệu nấu ăn đặc biệt: Mứt gừng.

Đến cả người dẫn chương trình cũng vỗ tay, tuy họ hiện giờ không nhìn thấy đáp án chính xác cụ thể, nhưng sự bình tĩnh của Cố Văn Tư gây áp lực tới người khác.

Tiểu Thanh đi đến bên cạnh cô: “Xem nào, hiện giờ trong tay sư phụ Cố là bánh Caramel Florentine, đây là món ngọt sở trường của đầu bếp Tiết. Cô ấy có thể phá giải điều bí mật trong ấy không đây?”

Đôi mắt mọi người theo màn hình dừng trên ngón tay Cố Văn Tư, sau đó nhìn cô không chút suy nghĩ ăn một miếng bánh, sau đó khóe môi cong lên.

Đây là thứ Tiết Gia Đường thích nhất, “Chanh dây.”

“Cốp”. Một cốc nước trên ghế giám khảo bị nghiêng, chảy đầy đất.

Kim nghiêng đầu nhìn người bên cạnh dường như rất tức giận: “Tiết, cô ấy đoán đúng rồi?”

Nhưng Tiết Gia Đường không trả lời, anh ta cố gắng giữ biểu cảm trên mặt bình thường, nhưng ngón tay đã nắm chặt ghế dựa.

Mất thời gian ăn một phần món ngọt, hơn nữa lúc ăn còn phải cẩn thận cảm nhận hương vị trong đó, Cố Văn Tư hết nửa chương trình mới bắt đầu đuổi theo, không biết từ lúc nào đã bắt đầu đếm ngược.

Cô quét qua mặt bàn, loại trừ những chiếc bánh kem lớn với sữa đông lạnh, chọn một chiếc bánh maracon nhỏ xinh đáng yêu.

Maracon dâu, vị ngọt, nếu nguyên liệu nấu ăn đặc biệt là dâu tây có phải quá đơn giản không…

Cô nghĩ như vậy, bỗng bật ra ý tưởng, trong tiếng người dẫn chương trình đếm ngược nhanh chóng viết mấy chữ.

“Đã hết giờ, mọi người cùng dừng lại!” Người dẫn chương trình gõ chiêng trống, có người lên đài thu bài các tuyển thủ.

Cố Văn Tư lấy khăn ăn lau miệng, nhìn vòng người bên cạnh, ăn hết bàn, còn nhiều hơn cô.

“Giây phút kích động đã tới rồi, rốt cuộc ai sẽ trả lời đúng nhiều nhất? Chúng ta bắt đầu từ món ngọt thứ nhất nào!”

Người dẫn chương trình xoay người một cái xinh đẹp, ánh mắt mọi người tập trung lên màn hình.

“Đầu bếp trả lời đúng đề này có: Lạc Nhĩ, Mr. Tần… Sư phụ Cố, bảy người.”

“Kẹo trái cây.” Đáp án công bố, gần như tất cả mọi người viết thành sơn tra.

“Đầu bếp trả lời đúng đề này có: Hai người Lạc Nhĩ và cô Cố.”

Trên thính phòng Tiểu Hồng và Trần Canh hoan hô, đề Cố Văn Tư trả lời được kém người khác một nửa, nhưng xác suất chính xác đã bỏ xa thí sinh khác. Họ quơ chân múa tay, vui quá hóa khóc, cảm giác như mùa xuân đã trở lại.

Mà sắc mặt Tiết Gia Đường trắng bệch, cảm giác như anh ta thật sự bị lừa.

Bầu không khí trên sân rất khẩn trương, Cố Văn Tư cảm nhận được ánh mắt đánh giá bốn phương tám hướng, nhưng không để bụng. Hiện giờ cô cảm thấy tất cả mọi việc đã được ông trời sắp xếp, nếu đã bồi thường vị giác cho cô, thì đó là giải thưởng lớn rồi.

“Hiện giờ đề cuối cùng, giờ phút này cùng đứng thứ năm có hai người, sư phụ Cố và thầy Vương. Chỉ cần ai trả lời đúng đề này, sẽ có cơ hội vào vòng trong.”

Nhịp trống gõ vang, Vương mập xoa mồ hôi trên trán to như hạt đậu, quay đầu đánh giá Cố Văn Tư, phát hiện cô đã bắt đầu thu dọn đồ trên sân, không hề khẩn trương chút nào.

“Nguyên liệu nấu ăn đặc biệt của maracon vị dâu là… Hạt dẻ cười!”

“Chúc mừng cô Cố lấy tổng số điểm đứng thứ năm, thăng hạng vào trận chung kết!”

Tiếng hò hét ầm ĩ với vỗ tay đột nhiên nổ mạnh, pháo hoa ở hội trường bắn lên cao, ầm ầm trên đầu mọi người.

Cố Văn Tư ngơ ngác nhìn, sau đó bỗng nhiên bị một đám người vây quanh, các đầu bếp khác không được chọn tranh nhau vội vàng bắt tay với cô, trong thoáng ấy cô đã đơ ra.

“Hay lắm Văn Tư à! Chừng nào con khôi phục vị giác vậy?” Tan cuộc, Mẹ Tiết ăn mừng với cô, một đám người vui phát điên, như được ai báo nhặt được tấm vé số trúng thưởng kếch xù.

Cố Văn Tư cười mỉa: “Thật ra cũng chỉ là chút chuyện thôi…”

“Có thể là do vụ tai nạn xe cộ đó, trời xui đất khiến làm đầu em ấy tụ máu bầm.” Hai tay Du Việt đút vào túi đứng ở một bên, trong mắt nhìn như bình tĩnh lại vô cùng vui mừng, “Tốt quá, Văn Tư.”

Tiểu Hồng và Trần Canh nắm tay vòng quanh cô khiêu vũ, Cố Văn Tư bị sự vui sướng của họ lây nhiễm, không nhịn được cười ra tiếng.

“Cố Văn Tư, cô là kẻ lừa đảo! Căn bản cô không mất vị giác!” Một giọng nói không hài hòa bỗng nhiên chen ngang, mọi người dừng lại, thấy Tiết Gia Đường đứng cách đó không xa tức giận nhìn họ.

“Cảm giác cô nói dối bị vạch trần, tranh thủ sự đồng tình của mọi người thế nào?” Anh ta đi từng bước tới, thấy Du Việt che chở trước mặt cô mới dừng bước.

“Tôi không rõ, nếu cô không có mất vị giác, tại sao phải lùi lại trận đấu, chẳng lẽ là vì người đàn ông này? Thật sự là vì về nước kết hôn?”

Cố Văn Tư mặt lạnh nghe Tiết Gia Đường ác liệt nói, không ngờ mẹ Tiết đứng dậy thay cô.

“Gia Đường, trận đấu này đầu bếp là cháu, cháu không thể để lộ ra nội dung thi đấu, cô hiểu. Nhưng hiện giờ cháu có ý gì, nghi ngờ Văn Tư bịa đặt? Ai có thể nhẫn tâm, tự mình thừa nhận đau khổ như thế?”

Mẹ Tiết tức giận, mặt đỏ bừng: “Hiện giờ Văn Tư ông trời phù hộ, khôi phục vị giác, nhưng cháu nói chuyện không biết suy nghĩ gì hết! Ba cháu không còn nữa, nhưng cô vẫn là người lớn tuổi hơn cháu!”

Tiết Gia Đường hiển nhiên không ngờ cô anh ta phản ứng kịch liệt như vậy, không khỏi lui về phía sau một bước.

Cố Văn Tư nhìn dáng vẻ anh ta, chợt không hiểu.

“Anh họ, không gạt anh, thật ra lúc mất đi vị giác ấy, điều làm tôi tổn thương không phải cái nhìn của truyền thông đại chúng, mà là anh.” Cô bình tĩnh nói.

“Anh không hề do dự chối bỏ tôi, như ném một túi rác, từng có một thời gian khiến tôi cảm thấy tôi như túi rác vậy.” Trên mặt cô không thay đổi gì, như đang nói chuyện của một người khác.

“Nhưng sau đó em phát hiện, vì sao em phải để ý người không quý trọng em?” Một tay cô cầm tay Du Việt, một tay cầm tay mẹ Tiết, “Đừng tìm chúng tôi nữa, tôi không muốn nhìn thấy anh.”

HẾT CHƯƠNG 67


Menu với món ngọt sún răng

Kẹo gôm dẻo vị trái cây

Hình ảnh này không có thuộc tính alt; tên tập tin này là image-2.png

Bánh hạnh nhân socola

Hình ảnh này không có thuộc tính alt; tên tập tin này là image-3.png

Florentine

Hình ảnh này không có thuộc tính alt; tên tập tin này là image-4.png

Maracon vị dâu

Hình ảnh này không có thuộc tính alt; tên tập tin này là image-5.png

Toàn bộ hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ.


< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới ngập tràn hương vị em – Chương 66

Chương 66: Liếm môi không ngừng

Edit: Byun
Beta: Nhan Tịch, TH

“Còn tình cảm nào chân thành hơn tình yêu dành cho thức ăn.” – George Bernard Shaw.


“Văn Tư, con thật tuyệt!”

Sau khi tan cuộc, cả đám bọn họ gặp nhau ở sau sân khấu, mẹ Tiết xúc động chạy tới ôm cô, ba Cố không nói nên lời, ôm cả vợ lẫn con gái vào trong lòng.

“Không được không được, con đang choáng váng, chóng mặt, trước mặt con đang có vài người mẹ này.” Cố Văn Tư bị lung lay, di chứng chấn động não lại xuất hiện nên không chịu nổi, đầu nặng chân nhũn, cả người cô lập tức ngã gục vào người Du Việt. Đọc tiếp “Cả thế giới ngập tràn hương vị em – Chương 66”

Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới ngập tràn hương vị em – Chương 65

Chương 65: Trận chung kết vòng đầu tiên

Edit: Tím
Beta: TH

Không hổ danh là đài truyền hình quốc gia, đúng thật là tiền muôn bạc biển*, không chỉ bố trí phát sóng trực tiếp trên toàn cầu, mà còn bán ra 1.000 vé vào cửa với giá cao. Khán giả đã ngồi đầy đủ, trên tay cầm đủ loại biểu ngữ màu sắc khác nhau.

(*) Nguyên văn “Tài đại khí thô (财大气粗)”: Giàu có hào sảng (tài sản giàu có, phong thái bất phàm), phô trường giàu có, ỷ vào giàu có khinh thường người khác.

34 đại diện tỉnh mỗi người đều có một bàn nấu ăn được sắp xếp gọn gàng. Sân khấu lần này lớn gấp đôi cái của đài truyền hình tỉnh Dương, ánh đèn cũng lộng lẫy hơn hẳn.

Tất cả bọn họ đang đợi sau bức màn đen trong cánh gà. Cố Văn Tư nghe tiếng nhạc đinh tai nhức óc bên ngoài hòa cùng tiếng hò hét cổ vũ, cuối cùng cũng hiểu được một chút: Tại sao những người kia từ vòng sơ khảo đã không chừa thủ đoạn nào, thậm chí không ngần ngại hãm hại những người khác để giành được cái bản thân mong muốn.

Không phải vì tiền thưởng, mà chỉ để mọi người trên khắp thế giới đều có thể thấy được họ. Ngay lúc này, hàng trăm triệu người xem trên TV, máy tính cùng Internet, chỉ vì ánh mắt của họ.

Những người không đến sẽ không hiểu được cảm giác của họ lúc này.

“Cố Văn Tư?”

Đằng sau đột nhiên có ai đó gọi cô, Cố Văn Tư ngẩn ra rồi quay đầu lại. Nhận ra đó không phải là ai xa lạ, mà chính là anh họ của cô, Tiết Gia Đường.

“Đúng là em rồi, anh cứ tưởng chỉ là trùng tên.” Tiết Gia Đường rõ ràng rất bất ngờ, anh ta liếc nhìn cô từ trên xuống dưới. Như thể nghĩ đến điều gì đó, anh ta lấy tay che miệng: “Chà … Em vậy mà lại tham gia cuộc thi này sao, anh thấy hơi bất ngờ.”

“Chỉ là cơ duyên mà thôi.” Hiện tại bây giờ có rất nhiều người xung quanh, họ cũng không nói thêm gì nhiều. Cố Văn Tư lễ phép nhưng hời hợt gật đầu một cái, thấy Tiết Gia Đường đang sửa lại chiếc nơ trên cổ. Dựa trên sự hiểu biết bảy năm của cô đối với anh họ, thường thì anh ta hiếm khi ăn mặc trang trọng. Bây giờ lại mặc như vậy, có lẽ anh ta thực sự đánh giá cao cuộc thi Vua bếp tranh tài.

“Vị giác của em đã hồi phục chưa?” Tiết Gia Đường hỏi.

“Vẫn chưa ạ.” Cô lắc đầu, Tiết Gia Đường dường như thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, người dẫn chương trình đã mời ban giám khảo vào chỗ ngồi. Cô thấy anh ta ung dung đi vào như thể không coi cô ra gì.

“Cô quen biết người này sao?” Có một người bước tới đứng cạnh cô.

Lạc Nhĩ liếc nhìn người đàn ông bước vào sân khấu, dưới ánh đèn lại như hòa cùng với anh ta.

Cố Văn Tư gật đầu: “Ừm.” Không nhìn ra là vui vẻ hay không.

Sau đó, tất cả các thí sinh tiến vào sân khấu. Những cảnh quay cuộc sống thường ngày của các thí sinh trước khi chương trình phát sóng được chiếu lần lượt trên màn hình lớn, có hài hước cũng có nghiêm túc. Nhưng vì Cố Văn Tư vẫn luôn phải nằm trên giường bệnh, nên dường như video của cô cũng giống như cho có lệ.

“Hôm nay chúng tôi rất vinh hạnh khi mời được năm chuyên gia phê bình ẩm thực làm ban giám khảo. Theo thứ tự là Đại sư Phàn Giản – Chủ tịch Hiệp hội đầu bếp Trung Quốc, và cũng là tổng biên tập của tạp chí “Master Chef”…”

“Ngoài ra còn có ngài Tiết Gia Đường, hiện là đầu bếp chính của khách sạn số 1 Bắc Kinh.” Người dẫn chương trình cùng một cô người mẫu xinh đẹp, tên là Tiểu Thanh lúc này đang cùng nhiếp ảnh gia đến trước bàn ban giám khảo.

“Ngài Tiết trước đây từng làm đầu bếp chính của nhà hàng Tụ Ngọc ở Hoa Kỳ. Tại sao bây giờ anh lại quyết định trở về Trung Quốc lập nghiệp ạ?”

Tiết Gia Đường tự nhiên cầm micro trước mặt: “Cha tôi qua đời đã ảnh hưởng rất lớn đến tôi. Tôi cảm thấy vùng đất quê hương mới là nơi tôi nên quay về. Vừa lúc là tổng giám đốc khách sạn số 1 ở Bắc Kinh mời tôi, nên tôi bèn ở lại.”

“Hơn nữa rất trùng hợp khi anh Tiết được mời đến hôm nay, bởi vì trong số những thí sinh của chúng tôi có một người là em họ ngài, chính là cô Cố Văn Tư đúng không?”

“Đúng vậy, tình cảm anh em chúng tôi rất tốt.”

Tiết Gia Đường thẳng thắn nói, máy quay phim lập tức hướng về phía khuôn mặt anh ta, tất cả mọi người nhìn đều nhìn theo.

Du Việt nhỏ giọng thảo luận với mẹ Tiết và ba Cố dưới khán đài.

“Tại sao tôi lại không biết Gia Đường làm giám khảo?”

“Danh sách giám khảo của bọn họ đều được bảo mật, vì vậy tỷ suất người xem sẽ ổn định hơn ạ.”

“Nếu là Gia Đường thì chúng ta có thể yên tâm rồi, ít nhất cậu ấy sẽ không gây khó dễ cho Văn Tư.” Mẹ Tiết vỗ ngực.

Du Việt liếc nhìn một vòng người đàn ông trông giống như con chim trĩ vàng, lại quay sang nhìn Cố Văn Tư trên sân khấu. Mặt cô nghiêm nghị không có lấy một ý cười, những ngón tay bấu chặt vào bàn, sắc mặt tái nhợt dưới ánh đèn, trông giống như một người giấy.

Cố Văn Tư cố gắng tập trung nhìn vào chiếc thớt trước mặt, nhưng không thể khống chế suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Những ký ức dường như bị lãng quên dần dần hiện lên trùng khớp với những gì đang xảy ra trước mặt cô. Những con điểm số thấp mà anh ta đưa ra, những lời vừa bàn tán vừa chế nhạo.

Cô nghĩ rằng phong ba bão táp đã qua, nhưng không ngờ lại kéo nhau quay trở lại.

Cô ngước lên nhìn, lúc đó ánh đèn trông vừa sáng vừa lạnh.

“Được rồi, bây giờ mọi người đang xem truyền hình trực tiếp Vua bếp tranh tài vòng chung kết giữa các nhóm đồ ngọt. Trận chung kết này được chia thành ba vòng, mỗi vòng sẽ loại bỏ một nửa số người chơi, người chiến thắng sẽ có được danh hiệu Vua đầu bếp! “

“Quy định của vòng chung kết vẫn giống như cũ. Năm giám khảo cùng một ngàn khán giả tại trường quay sẽ cùng chấm điểm. Khán giả ngoài sân cũng có quyền bỏ phiếu, người có số phiếu cao nhất sẽ giành chiến thắng.”

Người dẫn chương trình vung tay lên, hai trăm ký tự lập tức xuất hiện trên màn hình điện tử lớn.

“Hôm nay là trận đấu đầu tiên, chúng tôi đã quyết định không ra đề quá khó mà sẽ để thí sinh tự do trổ tài. Những nguyên liệu trên sân khấu cũng được tự do lựa chọn. Chỉ có một yêu cầu duy nhất chính là, phải làm ra một trăm món tráng miệng và phân phát ngẫu nhiên cho khán giả thưởng thức. Hai thí sinh đấu trực tiếp với nhau, người nhận được nhiều phản ứng tích cực hơn sẽ được đi tiếp. “

Mặc dù các quy tắc nói là như vậy, nhưng có lẽ không có ai tin những gì ban tổ chức nói. Các đầu bếp đã hoảng sợ ở vòng thi trước đó nên quyết tâm đem hết khả năng làm những món tráng miệng càng phức tạp càng tốt.

Vì vậy mỗi người đều lấy không dưới mười nguyên liệu. Nhưng ngược lại với tình huống này, Cố Văn Tư đã chọn làm món bánh su kem nhỏ trông có vẻ đơn giản hơn nhiều lần, chỉ có hai nguyên liệu là táo và rượu Brandy đặc biệt cần.

“Ồ, đầu bếp Cố đã chọn món tráng miệng yêu thích của mình.” Người dẫn chương trình xinh đẹp đi một vòng xung quanh, giẫm gót giày tiến về phía cô. “Tôi nghe nói đây là một món ăn nhẹ rất phổ biến trong cửa hàng của bạn. Bạn có tự tin sẽ được tiến vào vòng trong ngày hôm nay không?”

“Có, tôi có lòng tin sẽ được.” Cô ngước lên, hướng về phía ống kính mỉm cười.

Người đẹp dẫn chương trình rõ ràng đã đồng ý cùng ban tổ chức bày mưu lập kế, cố tình nhắc đến chủ đề được tranh luận sôi nổi trên Internet trước đó: “Hôm nay trông có vẻ sức khỏe của bạn đã tốt lên rồi, có phải bạn đã hồi phục lại sau tai nạn xe hơi không ạ?”

Cố Văn Tư biết những gì nên và không nên nói lúc này, nhanh chóng giải thích một lúc. Sau khi được nghe chính đương sự trần thuật lại, vốn cư dân mạng rất quan tâm đến đề tài này cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

“Được rồi, cảm ơn đầu bếp Cố.”

Tiết Gia Đường vắt chéo hai chân ngồi ở bàn ban giám khảo nhìn, cảm thấy nụ cười của người kia thật chướng mắt.

“Cắt… đầu bếp chính.”

“Tiết này, em họ của cậu, trông cô ấy có hơi lo lắng.” Kim, người Mỹ gốc Hoa bên cạnh lại gần nói.

Anh ta mỉm cười: “Tâm lý con bé từ nhỏ đã không tốt. Tôi không thể giúp được, tôi cũng đã nói với nó rất nhiều lần.”

Kim như đang suy nghĩ gì đó rồi gật đầu một cái.

Sau khi tiếng chiêng trống vang lên, phòng bếp được đổi thành sân thi đấu. Một trăm món điểm tâm mà không có sự hỗ trợ là vô cùng khó khăn, nhưng nếu không hoàn thành, những chỗ trống còn lại chắc chắn sẽ được bình chọn cho đối thủ. Vì vậy, mọi người đều hết sức chăm chỉ để đẩy nhanh tiến độ, dường như bột và đường được vẩy lên cùng một lúc.

Cố Văn Tư đang chuẩn bị bột bánh su kem. Thật ra, trong những cuộc thi đòi hỏi phải làm số lượng lớn như thế này, việc sử dụng các món tráng miệng nhỏ như bánh su kem hay bánh quy rất có ưu thế, bởi vì vừa đơn giản lại có thể phân lượng để làm mà còn tiết kiệm thời gian.

Cô vừa nặn xong bánh, chuẩn bị đưa khay vào lò nướng. Khi quay lại thì đột nhiên cảm thấy chóng mặt. Nếu không phải bên cạnh có người nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, cô suýt nữa là ngã xuống.

“Này, cẩn thận!” Lạc Nhĩ cau mày nhìn cô, “Nếu chưa có kết quả thì cô nghỉ ngơi một chút đi?”

“Tôi không sao đâu.” Cố Văn Tư khoát khoát tay, vịn tường đi từ từ về quầy của mình. Dù không tán đồng với cô nhưng anh ta cũng không cản nữa.

Mỗi người ít nhất phải có một mộng ước, một lý do để mạnh mẽ hơn.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, khán giả trên sân cũng ra ra vào vào, tới lui vài tốp. Buổi phát sóng trực tiếp trận chung kết kéo dài ba tiếng. Trong lúc này, tất cả các thí sinh đều được thay phiên nhau lên hình. Khán giả xem trên mạng cũng có thể chọn thí sinh mình thích để được theo dõi họ nhiều hơn.

“Ồ! Mr. Lưu từ tỉnh Mậu Sơn đã mắc sai sót. Chiếc bánh mousse mà anh ấy hình dung ban đầu vẫn chưa thực hiện được.” Người dẫn chương trình đứng bên cạnh nói, mọi người đều thấy Đầu bếp Lưu đang vội.

Lần này ban tổ chức cung cấp một trăm dụng cụ, nhưng vẫn còn xảy ra tình huống thiếu, chính ông đã chọn một chiếc đĩa sứ nhỏ màu trắng. Giờ toàn bộ bánh mousse không đứng vững được, hoàn toàn thành một đống keo nhão, trông chẳng đẹp chút nào.

Nhưng thời gian đã trôi qua hơn phân nửa, bây giờ làm cái khác cũng không kịp nữa. Sư phụ Lưu dứt khoát bất chấp tất cả, vắt mousse vào trong mâm, rắc trái cây và óc chó nghiền nhỏ lên trên mặt, làm một món tráng miệng trông giống như một món ăn.

Ông ta chỉ có thể cầu nguyện Chúa rằng sau khi phân đối thủ, đừng chia đối thủ mạnh cho ông ta là được.

“Tốt lắm, một trăm món tráng miệng của đầu bếp Lưu đã hoàn thành. Tên của món ngọt này là gì?” Chiếc micro được đưa đến mặt đầu bếp Lưu, ông suy nghĩ một lúc rồi cất lời, “Gọi, gọi là tình nồng ý đậm!”

Người dẫn chương trình nhìn vào một mâm đen thùi lùi, mỉm cười chuyên nghiệp, “Ok.”

Nửa phút sau đó, Cố Văn Tư cũng rung chuông để thông báo món ăn của mình cũng đã hoàn thành.

Cô bày trước mặt một chiếc cái chén nhỏ màu trắng, một cái bánh su kem đặt nằm phía trên, vừa vặn một nắm tay.

“Đầu bếp Cố, tác phẩm này có tên là gì?”

“Bánh su kem rượu Brandy táo.”

Ngay lúc này, trong lúc phát sóng ở Thượng Thành, không ít người đang khoe với những người xung quanh: “Chính là bánh su kem đó! Là Nửa món ăn, cả tấm lòng! Tôi đã từng mua nó!” Nếu không phải tất cả mọi người đã đến thủ đô, thì dự đoán là bây giờ doanh thu của ‘Nửa món ăn, cả tấm lòng’ chắc chắn sẽ tăng vọt.

Đầu bếp Lưu – người đã gây ra một mớ hỗn độn, thò đầu qua nhìn một chút rồi nhìn lại chính mình, cảm thấy bất lực.

Cách phần cuối vòng thi mười mấy phút, tất cả thí sinh đã lần lượt hoàn thành việc chế biến, nhưng cũng có nhiều vấn đề nhỏ phát sinh. Có người làm được một nửa thì phát hiện không đủ nguyên liệu, có trước và sau khi làm lại có khác biệt quá lớn. Tóm lại, khi mọi người đang chờ đợi để phân nhóm, tâm trạng họ đều rối bời.

“Tốt lắm, bây giờ chúng ta bắt đầu PK 1v1.”

Người dẫn chương trình đi đến trước màn hình lớn, tên của ba mươi bốn người đột nhiên hiện ra, được xếp thành một hàng dọc.

“Tiếng chuông hoàn thành đầu tiên là của anh Lạc Nhĩ, đại diện thay thế của tỉnh Dương.” Ánh đèn chiếu vào chỗ của anh ta, Lạc Nhĩ giơ tay ra hiệu, các cô gái dưới khán đài hét lên.

“Tiếng chuông hoàn thành thứ hai là đầu bếp Thôi của tỉnh X.” Tiểu Cam nói xong và nở nụ cười: “Vì vậy, nhóm đầu tiên chính là Lạc Nhĩ đấu với đầu bếp Thôi.”

Trên sân khấu cũng như dưới khán đài đồng thời xôn xao, đầu bếp Lưu quay lại nhìn Cố Văn Tư, mặt cắt không còn một giọt máu.

Hoàn toàn không hồi hộp, cứ vậy dựa vào thứ tự trước sau rồi phân nhóm, Cố Văn Tư nhẹ nhàng giành chiến thắng. Bánh su kem của cô có tỷ lệ đánh giá cao đến 80%, còn bánh mousse bị loại thảm hại.

Mà biểu hiện của Lạc Nhĩ cũng không tệ, anh ta có suy nghĩ không giống những người khác. Anh ta đã dành 90% thời gian của mình để làm một chiếc bánh kem ba tầng khổng lồ, cuối cùng cắt nó thành từng miếng nhỏ phát cho từng khán giả, vừa đúng một trăm phần.”

Làm như vậy vừa tránh được mùi vị không đồng đều, mà cũng tiết kiệm thời gian.

“Xin chúc mừng mười bảy đầu bếp trong vòng đầu tiên tiến vào vòng trong, chiếc cúp Vua đầu bếp của chúng tôi vẫn nằm trên đầu các bạn, ai sẽ là người cuối cùng giành được vương miện! Chúng ta hãy cùng chờ xem!”

Những vỗ pháo tay vang lên như sấm, Tiết Gia Đường thấy Cố Văn Tư đang cười rất rạng rỡ, cô liên tục vẫy tay về phía khán đài như thể đang nói chuyện với ai đó.

“Tiết, em họ của cậu giỏi thật đấy.” Kim ngồi bên cạnh rõ ràng rất có hứng thú với Cố Văn Tư: “Tôi nghe nói cô ấy đã mất đi vị giác. Nếu có thể, chúng tôi muốn phỏng vấn cô ấy trong số tạp chí tiếp theo. Cậu có thể giới thiệu cho tôi không?”

Tiết Gia Đường giật giật cơ mặt, nhưng làm thế nào cũng không thể cười được.

Thật không ngờ rằng đến bây giờ mà nó vẫn còn có thực lực như vậy.

HẾT CHƯƠNG 65


Menu:

Không có đâu vì toàn món quen thuộc rồi haha.

< Chương trước | Chương sau >