Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 90

Chương 90: Vuột mất

Edit: NLA
Beta: TH

“Không cần đâu ạ.” Trình Dịch nghe Cố Hướng Đông nói vậy, cười khổ một tiếng rồi khẽ nói: “Nếu là Lục Lộ thật thì ánh mắt của nó sẽ không như thế này.”

Lại thêm động tác và hành vi nữa, Lục Lộ của anh thích làm nhất là yên lặng vẫy đuôi nhìn anh.

Dù là làm nũng hay là chơi xấu, nhất cử nhất động của Lục Lộ, Trình Dịch đều biết, vậy nên anh sẽ không bao giờ nhận lầm. Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 90”

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 89

Chương 89: Cùng trông

Edit: NLA
Beta: TH

Nhìn vẻ mặt chán nản của con gái, Chủng Hân Dung cảm thán: “Có vẻ giờ thì con đã nhớ rồi đó.”

Cố Vân Thanh chép miệng, nhanh chóng đánh trống lảng: “Vậy thì bao giờ mới báo cho Trình Dịch ạ?”

Lục Lộ đã được đem về rồi, tuy là đổi hồn lại như cũ nhưng chung quy lại vẫn là chó của anh ấy.

“Chuyện này à, không ổn lắm đâu.” Cố Hướng Đông nhìn con chó còn đang không hiểu chuyện gì, khoảng hai giây sau thì xoa xoa mi tâm, nói tiếp: “Chủ yếu là chúng ta phải giải thích vì sao con chó này lại đến được nhà chúng ta.”

Cố Hướng Đông vừa nhận được tin từ thư kí báo về, nói rằng Trình Dịch đang liên lạc với khá nhiều người để tìm chó, nhưng lại không đến tìm ông để hỏi thăm. Nếu mình tự tiện mang chó đến thì khác nào nói cho người ta biết mình đang có âm mưu.

Cố Vân Thanh nhìn Lục Lộ, bất đắc dĩ nói: “Lý do thì dễ tìm rồi, nhưng vấn đề lớn nhất đó là…”

Vấn đề lớn nhất, chính là có lẽ Lục Lộ không muốn quay về đó.

Nghĩ vậy, Cố Vân Thanh bèn trèo xuống giường, đứng trước mặt Lục Lộ, hỏi một cách nghiêm túc: “Em có thích Trình Dịch không?”

Nghe thấy một cái tên xa lạ, Lục Lộ lộ vẻ hoang mang.

Trình Dịch là ai cơ?

Quả nhiên… Nó không nhớ gì rồi. Cố Vân Thanh thở dài, mà nói đi cũng phải nói lại, ai bảo người tiếp xúc với Trình Dịch chỉ có một mình cô cơ chứ. Lục Lộ nhớ được gì mới lạ.

Với lấy điện thoại ra khỏi ngăn kéo tủ, Cố Vân Thanh gõ hai chữ “Trình Dịch” lên thanh tìm kiếm, quả nhiên bây giờ tư liệu của anh ấy đã xuất hiện trên mạng rồi.

Phóng to bức ảnh lên, Cố Vân Thanh cầm diện thoại dí sát vào mặt Lục Lộ: “Là người này đó.”

Lục Lộ quan sát bức ảnh trên màn hình một hồi, rụt cổ lại quay đầu đi, ra vẻ chẳng có chút hứng thú nào cả.

Cố Vân Thanh lại giơ điện thoại ra trước mặt Lục Lộ, Lục Lộ lại lùi ra sau. Sau vài lần cố gắng không đạt được kết quả gì thì Cố Vân Thanh chỉ đành buông tha.

Phải rồi, nếu đổi lại là cô thì cô cũng không thể nhận một người xa lạ chẳng quen biết gì làm chủ nhân được.

Nhất thời Cố Vân Thanh cũng không biết được giữa việc Trình Dịch không tìm được Lục Lộ và tìm được Lục Lộ nhưng lại chẳng phải “Lục Lộ” mà anh nhận về, thì tình huống nào sẽ làm anh khó chịu hơn.

Nhưng vẫn là cơ thể đó, vẫn là chó của anh, hẳn là không có gì khác nhau đâu…

Vấn đề này đã làm lãng phí không biết bao nhiêu nơ ron thần kinh của cô rồi, bây giờ Cố Vân Thanh không thể suy nghĩ thêm được nữa. Vậy nên cô há miệng ngáp dài, rồi lại ôm Lục Lộ chui vào chăn.

Hiện giờ cô còn chẳng bước ra ngoài cửa được, Lục Lộ lại bị thương nữa, chuyện mà hai người nên làm chỉ có nghỉ ngơi thật tốt, phục hồi sức khỏe đã rồi tính sau.

Hơn nữa chuyện cần thiết hơn cả là để cho Lục Lộ nhanh chóng làm quen với Trình Dịch. Chính vì vậy nên Trình Dịch cần phải đợi thêm một thời gian nữa.

Chủng Hân Dung nhìn con gái mình ôm chó lên giường đắp chăn ngủ, thích thú quay sang hỏi chồng: “Anh có nghĩ con gái mình sắp gặp chuyện gì đó xui xẻo không?”

Cố Hướng Đông đã nghe thấy tiếng cào cửa rồi, nhẹ giọng ho một cái, rồi thong dong đáp lời: “Anh nghĩ là có.”

Ngay khi Cố Hướng Đông vừa dứt lời, cửa phòng lập tức bị đẩy tung ra. Hai con chó nhà [1], một con Collie, một con mèo vàng và một con Teddy [2] cùng nhau lao vào phòng.

[1] Gốc của nó là hai con chó giống Trung Quốc.

[2] Nó là một con chó rất lắm lông nha.

Nhìn thấy năm con thi nhau chạy vào đây, cánh tay dang giơ lên của Cố Vân Thanh bỗng nhiên cứng lại.

Trước tiên bọn nó nhìn Lục Lộ đang nằm trong chăn với Cố Vân Thanh, rồi cùng nhau quay sang nhìn chằm chằm Cố Vân Thanh mà kêu.

“Gâu gâu gâu gâu gâu.”

“Meo meo!”

Cố Vân Thanh cười gượng, liên tục vẫy tay: “… Mấy cưng nghe chị giải thích đã.”

Hai con chó thấy vậy thì không kêu nữa, nhường chỗ cho Collie có chỉ số thông minh cao nhất đứng ra nói chuyện.

“Gâu gâu.”

Giải thích xem nào, sao lại mang chó về nữa rồi.

Không biết vì sao, trong đầu Cố Vân Thanh lập tức nhảy ra câu này. Cô vừa định giải thích mấy câu cho qua chuyện thì lại có cảm giác có cái gì đó đang kéo áo ngủ của mình. Cúi đầu nhìn thử, thấy Lục Lộ đang ngẩng đầu nhìn mình.

Cố Vân Thanh: “…”

Tiêu rồi, không thể kết thúc chuyện này nhanh chóng được rồi.

Nuốt một ngụm nước miếng nữa, Cố Vân Thanh quay đầu lại muốn nhờ ba mẹ trợ giúp.

Chủng Hân Dung và Cố Hướng Đông nhận tầm mắt của con gái, đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời đứng dậy ra khỏi phòng.

“Con nghỉ ngơi sớm chút nhé Thanh Thanh.”

“Thanh Thanh à, có chuyện gì thì gọi bố mẹ nhé.”

Nhìn cánh cửa bị đóng lại một cách vô tình, Cố Vân Thanh khóc không ra nước mắt.

Cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách hay… Nghĩ vậy, Cố Vân Thanh bèn vỗ vỗ chỗ giường còn lại bên mình, dò xét hỏi: “Nếu không thì, ngủ chung nhé?”

Collie hiểu được động tác của Cố Vân Thanh, nhìn cô chằm chằm một lúc lâu. Ngay khi Cố Vân Thanh nghĩ rằng nó sẽ bỏ đi thì nó lại vẫy đuôi, nhanh nhẹn nhảy lên giường.

Nhanh chân thì được chậm chân thì thua, lên trước thì được ngủ bên người, ai đi sau thì cũng chỉ đành nằm dưới chân thôi.

Đến lúc này mấy đứa còn lại cũng phản ứng kịp thời, rối rít leo lên bên cạnh Cố Vân Thanh.

Gạt Teddy sang một bên, mèo vàng lười biếng vùi vào mặt gối bên đầu Cố Vân Thanh. Teddy tủi thân liếm mũi, nhìn địa bàn đã bị cướp mất rồi, chỉ đành ấm ức ôm chân Cố Vân Thanh.

Cuộc sống khi được các thú cưng vây quanh thế này thực sự thư thái quá chừng.

“Bé Quýt ơi, cho chị sờ đệm móng một chút nhé?” Cố Vân Thanh hỏi.

Mèo quýt nghe vậy, lười biếng mở mắt ra, rồi vươn móng đè lên miệng Cố Vân Thanh: “Meo.”

Hai con chó vàng cũng không chịu thua, vẫy đuôi không ngừng nghỉ, rồi cùng nhau liếm tay Cố Vân Thanh.

“Ha ha ha ha…” Cảm nhận được cảm giác ráp ráp từ bàn tay truyền lên đại não, Cố Vân Thanh không kiềm được, bật cười ha ha.

Tiếng cười này như chìa khóa mở ra một cái chốt nào đó, Cố Vân Thanh lập tức bị năm đứa bám lên người, để cho tụi nó làm trò trên người mình.

“Lục Lộ! Lục Lộ cứu mạng!” Cố Vân Thanh giương đôi mắt lấp lánh lên nhìn Lục Lộ, con chó Đức đang nằm bên cạnh cực kỳ uy phong.

Lục Lộ không động đậy gì, mãi lâu sau nó mới mở miệng, trầm giọng kêu: “Gr gâu!”

Nhìn kẻ mới đến này, năm đứa bắt đầu cân nhắc trước sau. Chắc chắn là cả năm bọn nó cộng lại cũng chỉ có thể đánh ngang tay, vậy nên đành đàng hoàng không nhí nhố nữa. Ngay cả Collie thích làm nũng nhất cũng vậy.

Lấy lại được sự yên tĩnh vốn có, Cố Vân Thanh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Đầu tiên là mèo, sau đó là Collie, hai con chó nhà, cuối cùng là Teddy. Lần lượt lại gần liếm liếm gò má Cố Vân Thanh.

Lục Lộ ngồi quan sát hết từ đầu đến cuối, do dự đôi chút, rồi cũng xích lại gần, liếm lên gò má Cố Vân Thanh.

Mềm mềm, lành lạnh… Cảm nhận được xúc cảm truyền tới từ nơi gò má nọ, tai của Lục Lộ không nhịn được, hơi run lên.

Một đêm không mộng mị.

Sáng sớm hôm sau, khi Cố Hướng Đông và Chủng Hân Dung cùng ra khỏi giường, nhìn thấy cảnh Cố Vân Thanh ngồi xem TV với Lục Lộ đầu tiên.

Còn bốn chó một mèo nhà mình thì đang đánh nhau túi bụi, náo nhiệt cực kỳ.

“Em nhìn này, đây chính là Trình Dịch đó, là một người rất tốt.” Như là khẳng định thêm về lời nói của mình, Cố Vân Thanh còn gật mạnh đầu một cái.

Nhưng mặc cho cô giải thích hướng dẫn giới thiệu thế nào, nói đến khô cả cổ thì Lục Lộ vẫn ngồi yên không hề nhúc nhích.

Nhìn ba mẹ đang bước xuống tầng, Cố Vân Thanh chán nản hỏi: “Phải làm gì bây giờ ạ?”

Có khi lúc này Trình Dịch sắp phát điên mất rồi.

Cố Hướng Đông thấy Cố Vân Thanh đang thực sự cần giúp đỡ, hiếm khi không cười nhạo cô, đưa ra đề xuất rất đúng trọng tâm: “Chỉ xem mỗi TV không thì cũng không nhận ra được gì đâu, con dẫn Lục Lộ đi gặp người ta đi.”

Chưa biết chừng khi đó có thể thân thiết với nhau được.

“Chỉ đành vậy thôi chứ biết làm sao bây giờ.” Cố Vân Thanh than thở.

“Nhưng cũng không thể cứ thế mà đi được.”

Lỡ như Lục Lộ không chịu mà Trình Dịch lại không muốn để nó đi thì sẽ không ổn.

“Chị sẽ nhuộm lông đuôi em thành màu đen nhé, để nếu như em không thích anh ấy thì chị sẽ để ba chị dẫn em về đây, em có đồng ý không?” Cố Vân Thanh chỉ chỉ cái đuôi không bị cạo lông của Lục Lộ, kiên nhẫn hỏi ý kiến.

Nhuộm đuôi thành màu khác rồi, nếu Lục Lộ không thích thì để cho ba nói với Trình Dịch rằng mình tìm nhầm chó rồi, đến lúc đấy lại dẫn nó về nhà. Về trình độ nói dối không chớp mắt thì Trình Dịch không phải đối thủ của ba cô.

Cảm nhận được thành ý của Cố Vân Thanh, Lục Lộ do dự một chốc rồi nhỏ giọng kêu: “Gâu.”

“Ba ơi!” Cố Vân Thanh phấn khởi quay đầu lại, nói với Cố Hướng Đông: “Lục Lộ đồng ý rồi, bây giờ chỉ còn trông chờ vào ba nữa thôi.”

Cố Hướng Đông nhướng mày đáp: “Không thành vấn đề.”

Hy vọng rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ như kế hoạch đã định ra.

Cố Vân Thanh cẩn thận bôi đen cái đuôi của Lục Lộ, rồi sau đó đứng nhìn nó lên xe.

Nhìn con gái đang vui vẻ, Chủng Hân Dung nghi ngờ hỏi: “Con không đi à?”

Cố Vân Thanh khoát tay: “Con không đi đâu, sắp thi rồi, con còn phải ôn bài nữa mà mẹ.”

Chủng Hân Dung nghe vậy, dùng một biểu cảm mà Cố Vân Thanh không thể hiểu nổi mà nhìn cô, sau mới chậm rãi nói: “… Trình Dịch thật đáng thương.”

Không nghe được câu nói kỳ lạ của vợ mình, trước khi đi Cố Hướng Đông còn nhắc nhở con gái một câu: “Chuyện này sẽ không gạt được lâu đâu, kể cả Lục Lộ không muốn thì Trình Dịch cũng sẽ tra được chúng ta nhanh thôi.”

Có thể kéo Trình thị từ bên bờ vực sụp đổ lên một lần nữa, làm sao có thể là người không thể tra ra được chút chuyện cỏn con này cơ chứ. Chỉ trong nay mai thôi, rồi Trình Dịch cũng sẽ biết Lục Lộ đang ở với bọn họ.

Chó là của Trình Dịch, bọn họ muốn ngăn cũng ngăn không nổi.

Cố Vân Thanh nghe vậy thì ngẩn người, tiếp theo nhún vai thờ ơ nói: “Thế thì đến lúc đó tính sau vậy.”

Cố Hướng Đông: “…”

Con gái ông đã sống bằng cách nào để lớn được đến từng này vậy.

Đoàn phim <Tu chân>.

Phó Giang Đồng đưa cho Trình Dịch một chai nước, cau mày hỏi: “Anh không định nghỉ ngơi à?”

Trình Dịch đã tìm con chó kia suốt hai ngày nay rồi.

Trình Dịch nhận lấy chai nước, nhếch môi cười nhạt: “Cảm ơn nhé, chỉ thêm một cảnh nữa là xong rồi, không cần nghỉ ngơi.”

Không biết bây giờ Lục Lộ như thế nào rồi, có được bình an hay không, có bị thương ở đâu không.

Đang lúc hai người trò chuyện câu được câu chăng, một chiếc xe đã dừng lại.

Sao giám đốc Cố lại đến đây?

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Phó Giang Đông, tiếp theo anh ta thấy Cố Hướng Đông ra khỏi xe, gọi to tên Trình Dịch: “Cậu mau qua đây đi, xem đây có phải là Lục Lộ không?”

Trình Dịch vừa nghe xong, lập tức đứng bật dậy, mắt mở to, gần như là chạy thục mạng đến bên chiếc xe.

Chưa kịp quan sát tình cảnh chung quanh, mới thấy con chó Berger đang mang thương tích khắp người kia, khóe môi của Trình Dịch chưa kịp nâng lên đã phải hạ xuống.

“Đây không phải là Lục Lộ của tôi.”

Quả nhiên là vậy, vận may của mình vẫn kém như ngày nào, sao lại có thể hy vọng rằng có người sẽ chủ động dẫn nó về cho mình chứ.

Cố Hướng Đông xoa xoa sống mũi, nhỏ giọng đề nghị: “… Không thì, cậu nhìn kỹ lại xem?”

HẾT CHƯƠNG 89


Chuyên mục bonus cho cả nhà mấy tấm ảnh em cưng của Thanh Thanh.

Berger thì thôi chắc mọi người quen quá rồi. (Thực ra tui lười lấy ảnh)

Teddy nè:

Collie tới đây:

Tugou (hay còn gọi là chó bản địa ở Trung):

Liu liu mấy người~~

Cuối cùng là mồn lèooo:

Phì phì làm lại:

Quàng thượng said: “Mày lấy ảnh tao thế đấy à?”

Chợt nhận ra tên nhà là Mồn lèo =))) thôi lấy cái ảnh xoang choảnh đại diện cho chúng toai đâyyy

Ai thưn vote cái cho đẹp nào, đọc chùa là không tốt đâu nghen.

< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 88

Chương 88: Kì thi

Edit: NLA
Beta: TH

“Là ai?” Trình Dịch hơi nheo mắt lại, tay trái hơi co lại.

Nếu là người quen của anh thì còn đỡ, nhưng nếu là kẻ thù của anh thì chuyện này rắc rối hơn rồi.

Người bên kia nghe anh hỏi vậy, cười khổ rồi nói: “Không biết, bên đó rất cẩn thận. Chúng tôi tra hỏi mãi cũng chỉ ra được vài tên râu ria không liên quan gì cả.” Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 88”

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 87

Chương 87: Cứu ra

Dựa vào tính tình của Cố Vân Thanh, khi cô nói mình bị bắt nạt thì chắc chắn cô đã bị người khác chèn ép. Chưa kể đến việc cô lại dùng giọng tủi thân như thế.

Từ nhỏ đến giờ, cô mới chỉ đi tìm sự giúp đỡ của người nhà khoảng ba bốn lần. Lần gần đây nhất là vào mùng ba Tết, nhờ giải cứu một nam sinh bị bắt nạt trong trường. Dù chỉ là vui đùa một chút nhưng đó cũng là tấm lòng của cô. Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 87”

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 86

Chương 86: Bắt nạt

Edit: NLA
Beta: TH

Tìm cả nửa ngày không thấy đâu, Trình Dịch bắt đầu sốt ruột hơn, anh hỏi thăm bảo vệ xung quanh có thấy con chó của mình không.

“Xin lỗi anh Trình, chúng tôi không nhìn thấy con chó đó của anh.” Một người bảo vệ nhìn Trình Dịch nhíu mày, biết anh đang lo lắng nên chủ động hỏi thăm giúp anh: “Lão Trương này, anh có thấy không?”

Một người bảo vệ khác nghe vậy, lắc đầu đáp: “Tôi không thấy.” Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 86”

Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 35

Chương 35: Em phải chịu trách nhiệm

Edit: Tím
Beta: TH

So với phiên bản từ chính miệng người trong cuộc, người ngoài cuộc kể lại càng có vẻ ghê gớm và sâu sắc hơn.

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, Trình Như Ca thuận miệng kể lại cho cô nghe, khuôn mặt anh ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo của xe.

“Lần đầu tiên anh gặp Thẩm Ngu là trong một buổi tiệc rượu ở Hồng Kông. Hôm đó trời mưa to, cô ta chạy đến trước đầu xe của anh rồi ngất xỉu ngay đó.” Đọc tiếp “Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 35”

Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 34

Chương 34: Thẩm NGU

Edit: Hinh
Beta: TH

Nghe tiếng thì ngẩng đầu lên, trên bậc thang vừa rồi không biết từ khi nào đã xuất hiện một người đàn ông cao lớn, ông mặc quần dài trơn màu trắng và áo sơ mi bằng len, thân thể khỏe mạnh, trên gương mặt có thể thấy vẻ anh tuấn khi còn trẻ in hằn dấu vết của năm tháng.

Trình Như Ca không đáp lại người phụ nữ trước mặt, anh kéo Thẩm Ý Nùng đi về phía trước người đàn ông, thản nhiên gọi một tiếng, ”Ba.”

”Hừ.” Người đàn ông đánh giá anh từ trên xuống dưới một phen, một tiếng hừ lạnh cũng phát ra từ mũi, sau đó chuyển lực chú ý sang Thẩm Ý Nùng bên cạnh. Đọc tiếp “Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 34”

Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 33

Chương 33: Nhóc con

Editor: Nguyen Angelevil.
Beta: TH

Chuyến tàu trở về chạy rất nhanh. Dọc đường Trình Như Ca liên tục gọi điện nhắn tin, như là đang tìm kiếm ai đó, lông mày cứ nhíu chặt chưa hề giãn ra.

Thẩm Ý Nùng cố không nói chuyện để không gây thêm phiền phức nào cho anh nữa, ngồi im lặng ở bên cạnh anh.

“Anh xin lỗi.” Nửa đường, cuối cùng anh cũng rảnh rang, nắm lấy tay Thẩm Ý Nùng, gương mặt đầy vẻ áy náy.

“Ở nhà lạc mất một thằng nhóc, nhờ anh giúp đỡ đi tìm. Lần sau, anh nhất định sẽ đưa em đến đó.”

“Không sao đâu.” Thẩm Ý Nùng nói, do dự vài giây, vẫn là nhịn không được hỏi anh

“Có nghiêm trọng lắm không?”

“Không lớn cũng không nhỏ.” Anh xoa xoa trán, sắc mặt mệt mỏi, giọng điệu bất đắc dĩ lại trộn lẫn chút chán nản.

“Nó vẫn còn nhỏ, không biết rõ tình hình, lỡ như có chuyện gì xảy ra …” Anh ngừng lại, sau đó tự mình lắc đầu, lại thêm lẩm bà lẩm lẩm giống như đang nói chuyện với chính mình.

“Chắc là cũng không chạy xa đâu, dù sao thì nó vẫn luôn làm như vậy.”

Trong bầu không khí ngưng đọng và căng thẳng lúc này, chiếc xe cuối cùng cũng đã đến bên ngoài biệt thự. Sự lo lắng, sốt ruột được giải tỏa một chút, Trình Như Ca đẩy cửa bước xuống xe, nói với cô: “Thanh Thanh, em vào trước đi.”

“Còn anh thì sao?” Cô do dự hỏi.

Trình Như Ca vừa nhìn xung quanh vừa cầm điện thoại di động: “Anh sẽ ở lại, cùng các nhân viên bảo vệ đi tìm gần đây xem, em cứ vào nghỉ ngơi trước đi.”

“Em có giúp được gì không?”

“Không cần đâu, em cũng không biết rõ nơi này mà.”

“Vâng.” Thẩm Ý Nùng gật đầu, chân lại vẫn chưa cử động, vẫn nhìn anh nói: “Vậy lát nữa nếu mà có tin tức gì thì nhớ liên lạc với em.”

“Ừm.” Anh ngước mặt lên nhìn cô hai giây, rồi đưa tay nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vỗ vai trấn an cô.

     “Đừng lo.”

Thẩm Ý Nùng xoay người, đẩy cửa ra bước vào, bao quanh là bóng đêm dày đặc, đèn đường tỏa ra ánh sáng yếu ớt mà ấm áp. Anh đứng đó, bàn bạc với nhân viên bảo vệ vừa tới.

Giọng họ phảng phất bay trong gió.

“Anh Trình, đã đi tìm khắp trong khu vực gần nhà anh vẫn không nhìn thấy bé đâu ạ.”

“Xung quanh biệt thự thì sao? Đều kiểm tra cả rồi?”

“Đúng vậy, đã tìm kiếm qua toàn bộ khu vực gần đây, trừ khi bé thấy chúng tôi rồi cố tình trốn đi…”

Khoảng cách xa dần, giọng nói phía sau trở nên mơ hồ không rõ. Thẩm Ý Nùng đi qua khu vườn nhỏ, bước lên các bậc thang đi tới trước cửa, đang định đưa tay ấn dấu vân tay thì đột nhiên ánh mắt thoáng thấy một bóng đen ở bên cạnh. Cô bị dọa đến nhảy dựng lên, rút tay lại.

“Cô là ai?” Bóng đen kia cất tiếng nói, là giọng của một bé trai, non nớt trong trẻo lại đang chất vấn cô.

Thẩm Ý Nùng nhìn kỹ lại, mới phát hiện cậu nhóc trốn đằng sau một chiếc bình hoa lớn trước cửa, ngồi trên mặt đất dựa lưng vào tường mà co người lại, hai tay ôm lấy đầu gối, đã chịu lạnh đến mức có hơi tái nhợt.

Trong đôi mắt đen bóng đang trợn tròn của nhóc cũng lóe lên cơn run rẩy dù chỉ là rất nhỏ.

“Em là ai?” Thẩm Ý Nùng không trả lời mà hỏi lại, nhóc tỏ ra sợ hãi, ôm lấy mình co người lại, càng rúc vào trong.

“Tôi biết rồi.” Dưới ánh đèn không được tính sáng rõ, cô đánh giá cậu nhóc vài lần. Thẩm Ý Nùng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

“Em là một tên trộm, phải không, cho nên mới lén lút núp ở trước cửa nhà người khác.”

“Không phải!” Bé con lập tức kích động la lên: “Đây rõ ràng không phải nhà của cô, là nhà của anh trai tôi mà!”

“À…” Thẩm Ý Nùng gật đầu, giờ đã hoàn toàn hiểu rõ. Cô thong thả lấy điện thoại di động ra ấn số gọi điện, kết nối được liền giơ tay ra hiệu cho Trình Như Ca đứng cách đó không xa.

“Như Ca, anh lại đây một chút.” Giọng cô do dự, dò xét.

“Hình như em… tìm thấy người mà anh muốn tìm rồi.”

Trong phòng khách sáng sủa, ấm áp, lại yên lặng như tờ. Nhóc con ngồi trên ghế sofa, chân không chạm đến mặt đất, hai tay đặt trên đầu gối, đầu cúi xuống, cả người trông yếu ớt, nhỏ bé đến đáng thương.

Trình Như Ca ngồi đối diện thì im lặng không nói, mang ánh mắt nặng nề nhìn nhóc, không ngờ còn có cả sự nghiêm túc và uy áp.

Tiếng nấu nước nóng ùng ục ùng ục vang lên, Thẩm Ý Nùng rút phích cắm, rót vào ly rồi để nguội, sau đó đưa cho cậu nhóc.

“Uống chút nước đi.” Cô đặt chiếc cốc vào đôi tay đang vô thức siết chặt của cậu, bé nâng đôi mắt đen sợ sệt mang theo sự kinh ngạc nhìn cô, rồi cầm lấy mím môi, thì thầm nói cảm ơn.

Thẩm Ý Nùng nhân cơ hội quan sát cậu nhóc, mới nhận ra cậu và Trình Như Ca có vài chỗ thực sự trông rất giống nhau.

Ví dụ như, đôi môi khi mím lại, đường nét khuôn mặt cũng thấp thoáng có chút tương tự. Khác biệt lớn nhất giữa hai người chắc là đôi mắt kia.

Đôi mắt hai mí của Trình Như Ca trong hẹp ngoài rộng, đuôi mắt hơi nhếch lên, như mắt phượng. Mà đôi mắt của cậu bé thì lại to tròn, hơi giống hình hạt mơ.

Hai tay cậu đang cầm ly nước, đôi môi nhợt nhạt thật cẩn thận nuốt nước bọt mới nhìn trộm Trình Như Ca, sợ hãi thì thầm “Anh ơi.”

Không ai đáp lại cậu. Trình Như Ca vẫn ngồi đó bất động, tầm mắt lại lướt sang nhìn cậu bé. Lúc lâu sau, đến khi đôi mắt của cậu bé đã sắp đỏ lên, anh mới thản nhiên lên tiếng.

“Trình Hi.”

Anh gọi tên cậu mà không kèm theo một tia cảm xúc nào.

“Đã nghỉ ngơi xong chưa? Được rồi thì đứng lên đi, anh đưa em về nhà.”

Giọng nói cất lên, đôi mắt thằng bé lập tức đỏ hoe, nhóc bĩu môi, từng giọt từng giọt nước mắt lăn dài. Đôi vai run rẩy, lại lặng lẽ đến lạ thường, chỉ thỉnh thoảng phát ra hai tiếng hít thở không nén xuống được.

Trong lòng Thẩm Ý Nùng tràn ngập chua xót, không hiểu sao lại không đành lòng.

Đã phải trải qua những chuyện gì mà lại khiến cho một đứa trẻ ngay cả khóc cũng không dám khóc thành tiếng.

Nó có lẽ chỉ mới năm sáu tuổi thôi, đáng lẽ ra nó phải là một đứa trẻ vô lo vô nghĩ mới đúng.

“Anh ơi…” Cậu lại gọi Trình Như Ca lần nữa, với tiếng khóc nức nở, đã liều mạng kìm nén, đến mức cả khuôn mặt đều đỏ bừng. Cả người co giật, cứ đưa tay lên lau nước mắt.

“Em có biết tối nay đã có bao nhiêu người đi tìm em không?” Trình Như Ca không lay chuyển, vẻ mặt vẫn không hề dịu xuống.

“Vì cái tính tùy hứng của em, mà đã gây ra bao nhiêu là rắc rối.”

“Em đã để lại cho dì một lời nhắn…” Cậu bé khóc thút thít, nghẹn ngào giải thích, sắc mặt Trình Như Ca vẫn không chút thay đổi.

“Vậy cho nên, em đây là đã tiến bộ hơn nhiều so với lần trước lén lút đi sao?”

“Trình Hi, anh đã nói với em rất nhiều lần rồi, đừng có làm mấy hành động vô trách nhiệm như thế này.” Anh nghiêm nghị nói, sắc mặt đáng sợ đến dọa người, thằng bé liền khóc to hơn.

“Nhưng mà em muốn gặp anh!” Cậu bé nức nở, lời nói bởi vì xúc động mà ngắt quãng.

“Em đã xem mấy bức ảnh chụp Disney mà anh gửi… Anh đã trở về Hồng Kông, nhưng không định đến thăm em, em sợ đợi đến khi anh đi rồi lại không thể gặp anh nữa…”

Bé con khóc đau lòng muốn chết, đến mức không thở nổi. Thẩm Ý Nùng không nỡ nên không nhìn nữa. Cô thấy vẻ mặt của Trình Như Ca hơi hòa hoãn lại, anh đẩy hộp khăn giấy trên bàn qua, bình thản nói.

“Tự lau đi.”

Trình Hi tủi thân sụt sịt mũi, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước tới rút hai tờ khăn giấy, đưa lên lau khô nước mắt.

Vừa lau vừa không kiềm chế được mà rơi nước mắt. Mũi, đôi mắt và hai má đều đỏ bừng lên.

Lau gần xong thì Trình Như Ca lấy điện thoại gọi cho tài xế, để anh ta tới cửa chờ.

Thẩm Ý Nùng thấy đôi mắt Trình Hi mới ngừng khóc đã lại ươn ướt.

“Uống hết nước đi.” Trình Như Ca liếc nhìn ly nước trong tay cậu bé, dặn dò: “Rồi anh sẽ đưa em về nhà.”

Cậu không dám nói gì, chỉ tủi thân mà thút tha thút thít, uống từng ngụm từng ngụm nhỏ, cứ lén nhìn Trình Như Ca qua khe hở, cảm xúc dần bình tĩnh lại.

Như là đã quen bị thế này rồi, cậu bé cố tự nói với bản thân.

“Anh, năm ngoái lúc em còn học lớp một, em đứng đầu trong kỳ thi học kỳ. Giáo viên cũng khen em rất giỏi.” Nó nói xong, cố tình nhìn Trình Như Ca, đối phương lại dựa vào ghế sofa lật xem cuốn sách trên tay, không có phản ứng gì.

Bé con cụp mắt, rõ ràng trong đó hiện lên sự mất mát, rồi lại tiếp tục: “Em còn học piano, đấu kiếm, taekwondo, cầu lông…” Cuối cùng, lại lén nhìn Trình Như Ca, nói nhỏ.

“Đến lúc đó, chúng ta có thể chơi bóng cùng nhau.”

“Anh không có thời gian.” Trình Như Ca không chút nghĩ ngợi từ chối, biểu cảm trên khuôn mặt nhóc trong nháy mắt suy sụp, vừa gắng gượng giả vờ bình tĩnh vừa gắt gao đè ép khóe miệng không cho chính mình cất tiếng khóc.

Không khí chìm vào im lặng, ngay lúc Thẩm Ý Nùng nhịn không được định lên tiếng thì thấy Trình Như Ca đặt quyển sách xuống, đứng dậy, liếc nhìn cậu bé.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Nhóc con không nói được gì, lặng lẽ mà bước xuống khỏi ghế sofa, cúi đầu đi theo phía sau anh. Chưa được hai bước, ngẩng đầu nhìn Trình Như Ca trước mặt, thật cẩn thận đưa tay ra níu ống tay áo anh.

Trình Như Ca dường như không phát hiện, vẫn tiếp tục đi tới phía trước, chẳng qua là có thêm một cái đuôi nhỏ phía sau. Nhóc không kiềm chế được mà cong môi, trên mặt hiện lên một nụ cười cùng tia hạnh phúc nho nhỏ.

Thẩm Ý Nùng ra ngoài cùng họ. Tài xế vừa mở cửa xe ra, Trình Hi bèn ngoan ngoãn trèo lên, ngồi bên cửa sổ. Đôi mắt đầy ắp khát vọng nhìn Trình Như Ca.

Anh lại chỉ dặn dò tài xế: “Chỉ cần đưa nó về nhà an toàn là được.”

“Anh ơi, anh không đưa em về sao?” Cậu bé thất vọng hỏi, Trình Như Ca thờ ơ đáp.

“Đã có tài xế đây rồi, anh ấy sẽ đảm bảo em về đến nhà an toàn.”

“Nhưng…” Cậu bé tội nghiệp, còn muốn nói gì đó thì Trình Như Ca đã cầm lấy tay nắm cửa xe.

“Được rồi, đã đến giờ em phải đi ngủ rồi.”

Thằng bé nuốt lại những lời chưa nói xong, cứ muốn nói lại thôi, nhìn Trình Như Ca đóng cửa lại. Âm thanh từ bên ngoài xe truyền đến, nhưng là nói với tài xế.

     “Đi đi.”

Chiếc xe dần biến mất trước mắt, chẳng mấy chốc cuối con đường đã quay lại như ban đầu. Trình Như Ca mới thôi nhìn, quay sang nhìn Thẩm Ý Nùng.

“Chúng ta cũng vào nhà thôi.” Cô chớp mắt, mỉm cười với anh, kéo tay Trình Như Ca bước vào trong, bờ vai co lại, kéo dài âm cuối khẽ “Ss” một hơi.

     “Lạnh quá. . .”

“Sao mà ra ngoài lại không mang thêm áo khoác.” Bàn tay anh chạm vào vai cô, trách móc, đồng thời ôm chặt cô trong ngực anh, để sưởi ấm.

“Thôi cứ thế này một lúc…”

Hai người vào trong nhà, Thẩm Ý Nùng ở bếp rót một ly nước ấm từ từ uống. Trình Như Ca thì mở tủ lạnh, lấy ra một lon bia, đứng tựa lưng bên cạnh cô, dù bận vẫn ung dung, tùy ý.

“Em có muốn hỏi gì không?”

“Cậu bé đó có thật là em trai của anh không vậy?” Cô cầm ly nước uống một ngụm, ngập ngừng hỏi, rồi lẩm bẩm: “Quan hệ tệ đến đáng thương.”

Trình Như Ca nghe vậy liếc nhìn cô, gật đầu: “Ừ, anh em cùng cha khác mẹ.”

“Sao anh lại… nghiêm khắc với nó như vậy?” Cô đắn đo hỏi, Trình Như Ca nhìn cô, trực tiếp vạch trần.

“Em muốn nói là không hợp tình người nữa đúng không?”

“…” Vẻ mặt Thẩm Ý Nùng lộ rõ biểu cảm anh hiểu rồi đấy, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi vế sau.

“Làm như vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho nó thôi.” Ngoài dự đoán, Trình Như Ca vậy mà lại nâng ly bia đến bên môi, thản nhiên trả lời, không giải thích gì thêm.

Mang theo sự hoài nghi khó hiểu này, Thẩm Ý Nùng vẫn chịu đựng được tới ngày hôm sau. Mãi cho đến chập tối, Trình Như Ca nhận được một cuộc gọi, mặt mày hậm hực.

Không biết là nói gì, từ đầu bên kia truyền đến được âm thanh ho khan dữ dội, cách rất xa cũng có thể nghe thấy, sau đó là tiếng gầm lên giận dữ.

“Con cứ coi như là trở về gặp ta lần cuối!”

Trình Như Ca cúp điện thoại, ngồi ảm đạm một lúc, rồi từ từ ngẩng đầu lên chậm rãi nói: “Thanh Thanh, tối nay em đi cùng anh đến một nơi để ăn bữa cơm.”

     “Hả?”

“Bố anh muốn gặp em.”

“???”

“!!!”

Ra mắt bố mẹ như thế này có sớm quá không?!

Khuôn mặt của Thẩm Ý Nùng tràn đầy khiếp sợ, lại một lần nữa nháo tung lên, bị sốc nặng bởi chuyện khác thường này của anh.

Có lẽ là do nhìn cô quá kích động. Trình Như Ca phản ứng lại trong hai giây rồi suy nghĩ cẩn thận, cân nhắc bước qua giải thích cho cô.

“Em cũng có thể không xem ông ấy là cha anh.”

“???” Hai mắt Thẩm Ý Nùng lại càng mở lớn hơn.

Vẻ mặt Trình Như Ca đầy bất đắc dĩ: “Trong lòng anh thì ông ta không xứng làm người cha, em có gặp hay không cũng không sao cả. Chẳng qua lần này ông ta thật sự nhất quyết, gần như đã lấy cả cái chết ra để ép buộc. Vậy thì qua ăn một bữa cơm cũng chẳng có vấn đề gì.”

“À dạ dạ.” Thẩm Ý Nùng cơ bản đã đoán được một chút, được anh giải thích và khẳng định rõ ràng như vậy, không khỏi thoải mái hơn, nhưng vẫn như cũ có chút lo lắng không yên.

“Thầy Trình.” Cô nghiêm túc lạ thường, nhìn anh nói.

“Thầy Trình đúng là một người có chuyện xưa nhỉ.”

“…”

Nhà của bố Trình Như Ca là một căn biệt thự ven biển ở Hồng Kông. Tới đó phải mất vài giờ lái xe, một ở phía nam, một ở phía bắc, vừa chiếm hai hướng. Thẩm Ý Nùng rốt cuộc tin tưởng mối quan hệ cha con của họ thật sự là thùng rỗng kêu to, không thể ở chung.

Nhà ở đây mang đậm hơi thở xa hoa, không giống như căn của Trình Như Ca chú trọng sự tinh tế. Chiếc xe đi vào, mở ra là một tòa biệt thự với kiến trúc Anh quốc rộng lớn mà thanh lịch. Cánh cửa sắt màu đen chạm trổ hoa văn có cảm ứng từ từ mở ra, người hầu hai bên cung kính tránh đường. Cuối đường còn có một đài phun nước hình tròn lấp lánh tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

Thẩm Ý Nùng nuốt nước miếng, không thể không cảm thán: “Thầy Trình, nhà của bố anh thực sự là một biệt thự cao cấp nha…”

“Khiếu thẩm mỹ của ông có chút tầm thường, toàn thích những thứ có vẻ ngoài tráng lệ, lộng lẫy.” Anh bình tĩnh trả lời, Thẩm Ý Nùng vẫn cảm thấy dường như anh đang ám chỉ điều gì đó.

Hai người xuống xe, đến cửa biệt thự còn thêm một đoạn bậc thang ngắn. Lúc này, đã có một lớn một nhỏ đứng đó.

“Mẹ ơi, là anh kìa.” Còn chưa đến gần, bé đã lập tức vùng vẫy thoát khỏi tay người phụ nữ rồi chạy đến trước mặt Trình Như Ca, kéo ống quần anh, phấn khích gọi.

“Anh trai!”

“Thả ra.” Trình Như Ca hạ mắt nhìn nó lạnh lùng nói, trong chớp mắt Trình Hi đã buông tay, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn như trước tràn đầy khao khát.

“Anh ơi, bố đang đợi ở bên trong. Hôm nay, dì Lý đã làm món tôm anh thích ăn nhất đấy…”

“Như Ca.” Lời nói của cậu bé bị người phụ nữ đứng sau cắt ngang. Bà dịu dàng mềm mại gọi tên anh; trên gương mặt mang theo một nụ cười tao nhã, hoàn hảo.

Khi đến gần, Thẩm Ý Nùng mới thấy rõ bà. Người phụ nữ này đẹp đến chấn động, gần như vượt qua cả sao nữ trong giới giải trí. Từng đường nét trên khuôn mặt đều như là được chạm trổ, mài dũa tỉ mỉ. Sử dụng lối vẽ cẩn thận tạo nên vẻ đẹp gây chấn động, không còn giống người nữa.

Quan trọng hơn, trên người bà còn có một loại khí chất đặc biệt không thể tả được lại rất hấp dẫn. Không phải vẻ đẹp của một bình hoa, mà là một vẻ đẹp độc đáo khiến cho con người ta vô thức mê muội muốn thận trọng khám phá nó.

Thẩm Ý Nùng quan sát kỹ càng, tìm ra một vài lý do, mấu chốt có lẽ nằm ở đôi mắt của bà. Rõ ràng là một người tỏa ra hào quang tươi đẹp, thế nhưng lại có đôi mắt u buồn, hàm chứa đầy cảm xúc ẩn sau lớp sương mù.

Cô đắm chìm trong những suy nghĩ của chính mình, bỗng nhiên nghe thấy cách đó không xa truyền đến tiếng nói ngập tràn khí thế. Là giọng của một người đàn ông, rất mạnh mẽ còn có một chút quen thuộc.

“Nếu đã đến rồi thì còn đứng đó làm gì, còn không nhanh đi vào đây!”

HẾT CHƯƠNG 33


< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Truyện ngắn

Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi – Chương 4

Chương 4: Tôi là Ngao Thâm

Xin chào, tôi là Ngao Thâm, là người mà vì biến thành rồng nên trốn đi, sau đó bị bạn gái cho ăn hành – một anh chàng (siêu) đẹp trai.

Thanh minh một chút, tôi không hề chạy trốn, cũng không nghĩ tới chuyện chia tay. Tôi yêu Lan Lan, nhiều như em yêu tôi. Mặc dù em không nói, nhưng tôi vẫn luôn biết em yêu tôi.

Đọc tiếp “Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi – Chương 4”

Đăng trong Truyện ngắn

Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi – Chương 3

Chương 3: Bạn trai tôi là rồng

Tôi tên Thẩm Lan, là một nữ sinh viên không bình thường. Đúng rồi, cái đồ chó chết Ngao Thâm kia đã trở lại. Hắn ta là nguyên nhân mà tôi trở nên không bình thường.

Vào ngày thứ 115 hắn mất tích, khi tôi chuẩn bị chính thức từ bỏ việc tìm kiếm, tự mình vượt qua. Tiện thể tự kiểm điểm một chút về mối tình này, tôi đã sai chỗ nào, đến mức độ Ngao Thâm thà mất tích chứ không muốn gặp lại tôi.

Đọc tiếp “Bạn Trai Tôi Mất Tích Rồi – Chương 3”