Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 53

Chương 53: Lừa gạt tình cảm

Edit: A Tang
Beta: TH

Đưa họ về biệt thự trước, Thẩm Ý Nùng dẫn Trình Hi xuống xe. Thằng bé miễn cưỡng vẫy tay chào Trình Như Ca đang ngồi trong xe, nhẹ nhàng nói.

“Tạm biệt, anh!”

“Ừ.” Anh chỉ khẽ gật đầu, rồi ra hiệu cho tài xế lái xe. Đọc tiếp “Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 53”

Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 52

Chương 52: Ôi đàn ông

Edit: Nhan Tịch
Beta: TH

Sau khi bữa tiệc đầy mục đích xấu này kết thúc, tài xế của Cố Tuyên đang chờ anh ta ở ngoài. Anh ta lịch sự hỏi hai người có muốn đi nhờ không, Thẩm Ý Nùng không hề do dự từ chối ngay.

“Không cần đâu, cảm ơn, chúng tôi định đi dạo.” Cô vội kéo Trình Như Ca rồi nói. Đọc tiếp “Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 52”

Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 51

Chương 51: Mời đi ăn

Editor: Nguyễn Angelevil
Beta: TH

Cuối cùng, hai người vẫn ra ngoài cùng nhau. Nguyên nhân là vì nửa giờ sau Trình Như Ca đã xóa toàn bộ trò chơi, trở lại với bộ dạng chán chường. Anh ném điều khiển trò chơi xuống, quay sang nhìn Thẩm Ý Nùng đang ngồi xem kịch bản ở bên cạnh.

“Chúng ta ra ngoài đi mua sắm đi.”

“Chẳng phải là không có gì hay ho sao.” Cô không thèm để ý mà trả lời, giống hệt như anh lúc nãy.

“Với lại trời đang nóng thế này mà.”

“Không sao đâu.” Trình Như Ca đầy chân thành nói: “Ta phải ra ngoài hít thở một chút không khí trong lành, cả ngày nằm trong phòng cũng không tốt.”

“…” Thẩm Ý Nùng bất đắc dĩ nhìn anh. Ngài đúng là tiêu chuẩn kép [1] nổi tiếng Trung Quốc.

[1] Tiêu chuẩn kép là tán thành những giá trị, lợi ích, phán đoán hoặc hành động phù hợp với mình; phản đối hoặc hạn chế những giá trị, lợi ích, phán đoán hoặc hành động không phù hợp với mình. Đồng thời, áp đặt lợi ích của mình hoặc hành động phù hợp với mình lên người khác. Tóm lại là mình làm gì cũng đúng, người khác làm gì cũng sai.

Khi màn đêm buông xuống, không khí bên ngoài không quá nóng bức như tưởng tượng. Trong những làn gió nam ẩm ướt, ngột ngạt xen lẫn chút mát mẻ. Người đi trên đường đều mặc áo thun lớn, mang dép xỏ ngón.

Trình Như Ca cũng đi dép lê của khách sạn, cả người thoải mái, tùy ý. Hai người dùng bữa ở bên ngoài rồi đi bộ về. Đến cửa khách sạn thì bất ngờ, không kịp đề phòng đụng phải một nhóm người.

Đó là Cố Tuyên, người đại diện và trợ lý của anh ta. Bước chân anh ta vốn đang rất vội vã, chuẩn bị lướt ngang qua thì thấy Thẩm Ý Nùng. Anh ta đang định chào hỏi thì ánh mắt liếc nhìn sang người đi bên cạnh cô, rồi bỗng nhiên dừng lại.

Có lẽ là do không nghĩ tới sẽ chạm mặt Trình Như Ca ở chỗ này, cũng không thể tin rằng cái người lôi thôi lếch thếch bên cạnh cô ngày thường lại là một đại minh tinh; Cố Tuyên nghẹn lời, sau đó mới mở miệng.

“Thật khéo quá…” Anh ta dừng lại hai giây: “Lại gặp hai người ở đây.”

“Ừm, đúng là trùng hợp.” Thẩm Ý Nùng lên tiếng đáp lại, ánh mắt Cố Tuyên vẫn đang quan sát Trình Như Ca, ngập ngừng: “Đây là … Trình Như Ca?”

“Đã lâu không gặp.” Anh ta nghiêm mặt chào hỏi, Trình Như Ca liếc nhìn, nét mặt thản nhiên.

“Đã lâu không gặp.”

“Anh có muốn cùng nhau ăn một bữa cơm không, tôi mời.” Cố Tuyên gặp anh, nụ cười trên khuôn mặt lập tức khác hoàn toàn so với trước đây. Không nói đến sự chân thành, tha thiết, vẻ bất cần lúc trước dường như đã biến mất không một dấu vết, cứ như là học sinh làm sai nhìn thấy thầy cô vậy.

“Không cần.” Anh ta hỏi Trình Như Ca, nên anh trả lời.

“Chúng tôi vừa đi ăn về.”

“Vậy thì…” Anh ta suy nghĩ một lát, rồi lại đưa ra lời mời.

“Anh có muốn đi uống tách trà không? Tôi có biết một quán trà không tồi ở gần đây.”

“Để lần sau đi, buổi tối uống trà rất dễ bị mất ngủ.” Giọng Trình Như Ca đều đều, sắc mặt của Cố Tuyên ngưng trệ trong chốc lát.

“Vậy được, hai người nghỉ ngơi sớm đi.” Anh ta nói xong mới đảo mắt quay sang Thẩm Ý Nùng gật đầu; tiến lùi có suy nghĩ, lễ phép, quả thật là hoàn hảo không giống anh ta chút nào.

Hai bên tách ra, Cố Tuyên bước ra cửa, Trình Như Ca nắm tay Thẩm Ý Nùng vào thang máy, cô  không kiềm được thì thầm.

“Thầy Trình, em chưa bao giờ thấy anh ta lịch sự như thế này.”

“Thật à?” Trình Như Ca không hề để ý đáp.

“Có lẽ là do không quen.”

Ngày hôm sau đến đoàn làm phim, tất cả đều như cũ. Chỉ có Cố Tuyên phá lệ tới chào hỏi Thẩm Ý Nùng. Không chỉ vậy, mà còn đưa cốc cà phê đá trong tay cho cô.

“Trời nắng thế này, uống ít đồ lạnh cho bớt nóng.” Anh ta cười tủm tỉm, sự nhiệt tình đột nhiên xuất hiện này thật sự là khiến cho người khác không thể nào chống đỡ được. Thẩm Ý Nùng không nhận, ngược lại cau mày, nói với anh ta.

“Có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi.”

“Hình như lúc nào cô cũng nói như vậy với tôi.” Cố Tuyên không tức giận, rút tay lại, đưa cốc cà phê lên môi, cười nhấm một ngụm.

“Tôi muốn nhờ cô một việc.”

“?!” Cô không thể tin được.

“Tôi có thể giúp anh được cái gì chứ –” cô bỗng im bặt, nghĩ đến điều gì đó liền trợn mắt, đúng như cô đoán, Cố Tuyên nói tiếp.

“Tối nay, chúng ta hãy cùng nhau ăn một bữa cơm.” Anh ta quay mặt đi, cười nhẹ.

“Gọi cả Trình Như Ca nữa.”

“…” Thẩm Ý Nùng bình tĩnh, trở lại bình thường.

“Nguyên nhân?” Cô hít một hơi thật sâu, không thể tin được.

“Chẳng lẽ là anh thực sự có sở thích mà không muốn để người khác biết à …?”

“Nghĩ gì vậy.” Vẻ mặt anh ta cứng đờ, trách mắng, “Trước đây, anh ấy đã giúp đỡ tôi, cho nên anh chỉ muốn tìm một cơ hội để cảm ơn anh ấy thôi.”

“Giúp việc gì?” Thẩm Ý Nùng rất thận trọng.

Nếu đã vậy thì sao anh còn làm mấy chuyện sau lưng tôi?

Cô không có nói những lời đó ra, nhưng mà từ khuôn mặt cô đã để lộ tất cả, không che đậy được gì. Cố Tuyên đưa tay lên cằm, xoa ngón tay, do dự lên tiếng.

“Ừm…”

“Mà thôi, đến lúc đó cô sẽ biết.” Anh ta dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng cô, nói thêm một câu để giải thích.

“Trước kia, tôi không có cố ý muốn nhằm vào cô đâu, tôi chỉ là muốn xác nhận vài điều thôi?”

“…” Mặt cô không chút thay đổi.

“Đã vậy thì, tôi sẽ hỏi giúp anh thử xem.”

“Đừng.” Cố Tuyên vừa nghe liền khẩn trương lại gần, thần bí nói bên tai cô.

“Cô giúp tôi hẹn anh ấy đi, rồi tôi sẽ tiết lộ cho cô biết một bí mật lớn.”

“Anh nói trước đi.” Ánh mắt cô đầy nghi ngờ.

“Ừm…” Khuôn mặt Cố Tuyên lộ vẻ khó xử, Thẩm Ý Nùng ra vẻ chuẩn bị rời đi “Không nói thì thôi.”

“Khoan khoan khoan.” Anh ta giữ chặt lấy cô, khẽ cắn môi như thể phải trả một cái giá rất lớn, vò đã mẻ lại sứt [2].

[2] Vò đã mẻ lại sứt là từ câu ngạn ngữ: vò đã mẻ rồi thì chính là cái vò mẻ, không cần phải giữ cẩn thận nữa. Nghĩa bóng là vô trách nhiệm, không cầu tiến/mặc cảm tự ti cho mình là người bất tài vô dụng.

“Vậy thì cô không được nói với người khác.”

“Được.” Cô đồng ý một cách dứt khoát.

“Thật ra…” Anh ta đến gần bên tai cô, cẩn thận nói ra tên của một nam diễn viên nổi tiếng trong giới, như thể là đang trao đổi bí mật động trời, nói nhỏ lại: “Anh ta là gay.”

“…” Trong lòng cô vốn không dao động, lại không thể cưỡng nổi lên lòng hóng hớt, hiếu kỳ. Cô nhớ lại hình tượng thường thấy của nam diễn viên kia, idol đẹp trai, fan nữ nhiều vô kể. Thuộc loại điển hình đẹp như trong mơ, giấc mơ cho người hâm mộ. Bên ngoài thì xây dựng, tạo nên hình ảnh một người đàn ông kiên cường, ngay thẳng, mãi mãi độc thân.

Nếu tin tức này được tung ra, ước chừng có thể gây nên một đợt sóng to gió lớn.

Thẩm Ý Nùng xử lý vài giây, đôi mắt sáng tràn ngập vẻ kinh ngạc, hoài nghi: “Làm sao mà anh biết được?”

“Tôi có các kênh riêng của mình.” Anh ta bày mưu tính kế, cười cười rồi nói: “Đừng quên chuyện cô đã hứa với tôi.”

Hôm nay hết giờ làm việc như bình thường, khi Thẩm Ý Nùng đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về, Cố Tuyên đứng cách đó một đoạn lắc lắc điện thoại. Ngay sau đó chợt nghe thấy “đinh” một tiếng, có một tin nhắn mới.

Anh ta kỹ càng tỉ mỉ gửi cho cô từ vị trí của nhà hàng, thời gian cho đến số phòng đã đặt trước.

“…”

Trên đường quay về khách sạn, Thẩm Ý Nùng đã bắt đầu phiền não, suy tư không biết nên mở lời với Trình Như Ca như thế nào. Kết quả vừa đẩy cửa ra đã thấy anh đứng dậy, chuẩn bị định thay quần áo, có vẻ như sắp ra ngoài.

“Ơ, anh đi đâu vậy?” Cô hơi ngạc nhiên; Trình Như Ca dừng động tác, quay đầu lại.

“Thì không phải là cùng đi ăn bữa cơm với Cố Tuyên sao?” Anh giải thích.

“Em đã hứa với anh ấy, chỉ còn chờ anh.”

“… Ai nói thế?” Đầu cô xổ đầy vạch đen, Trình Như Ca nhớ lại, lấy điện thoại từ trong túi ra đưa tới trước mặt cô, quơ quơ.

“Đây này, Cố Tuyên nhắn tin cho anh.”

“… Sao mà anh ta lại có số điện thoại của anh?” Thẩm Ý Nùng vừa kiểm tra vừa hỏi. Sau khi đọc hết nội dung trên đó, thầm mắng Cố Tuyên, đúng là một người đàn ông khốn kiếp từ trong ra ngoài.

Cô còn chưa về đã “tiền trảm hậu tấu” [3] trước, “giả truyền thánh chỉ” cho Trình Như Ca.

[3] Chém người trước, tâu lên vua sau (một đặc quyền vua ban cho bề tôi thời phong kiến); thường dùng để ví trường hợp tự ý giải quyết, xong rồi mới báo cáo, không xin ý kiến trước.

Còn nói gì mà vui vẻ khi cô đồng ý lời mời, hai người là bạn bè tốt, trung thực, chân thành. Tối nay, xin mời anh ta, nhất định phải hãnh diện tới đây, Thẩm Ý Nùng không khoanh tay ngồi nhìn đâu.

“… Anh ta hoàn toàn không nói với em như vậy.” Thẩm Ý Nùng sống không còn gì luyến tiếc, trả lại điện thoại cho anh.

“Thực ra, anh ta đã trao đổi chuyện riêng tư của một nghệ sĩ để đổi lấy cơ hội nhờ em giúp anh ta mời anh. Em vừa mới về, còn đang lo lắng phải nói với anh thế nào.”

“Chuyện riêng tư gì?” Trình Như Ca lại quan tâm đến một điều khác. Anh cảm thấy hứng thú và truy hỏi. Thẩm Ý Nùng im lặng, không chút do dự vứt bỏ lời hứa với Cố Tuyên. Dù sao anh ta cũng không phải là hạng người tốt đẹp gì.

Thẩm Ý Nùng nói thật với anh, Trình Như Ca không lên tiếng, đột nhiên nói.

“Em có biết là thiên hướng tình dục của Cố Tuyên cũng như vậy không?”

“Hả…?” Cô bị sốc nặng, kích động đến mức không nói nên lời.

“Có điều gu của anh ta rộng hơn, nam nữ đều được.”

“…” Thẩm Ý Nùng nuốt nước miếng, đột nhiên đưa tay giữ chặt ống tay áo anh.

“Như, Như Ca, anh đừng đi ăn bữa cơm tối nay.” Quá nguy hiểm.

Trình Như Ca bị chọc, nở nụ cười, nhẹ nhàng kéo tay cô ra, nắm chặt, vui mừng nói.

“Không sao đâu, chúng ta cứ đi xem xem, rốt cuộc anh đã giúp anh ta cái gì.” Anh nhấn mạnh chữ “giúp”.

Nhà hàng Cố Tuyên đặt trước ở ngay gần đây, cũng không biết làm thế nào mà anh ta tìm được chỗ này. Nó nằm ẩn núp trong một con hẻm nhỏ phức tạp, trang trí trông cũng rất có phong cách. Bước vào cửa, sẽ thấy một vài gốc cây hoa quế trong sân nhỏ, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng vào ban đêm.

Phòng ăn cũng đầy ý nhị, với khung cửa sổ chạm khắc hoa văn, bàn gỗ đàn hương bốn góc, trên tường treo hai bức tranh sơn thủy, bên cạnh dựng một vách bình phong.

Hai người bước vào, Thẩm Ý Nùng quan sát xung quanh, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ mơ hồ. Mãi cho đến khi thấy bàn trà Cố Tuyên nhắc đến, anh ta đang từ từ rót trà trước mặt Trình Như Ca; trong nháy mắt cô bỗng nhiên tỉnh ngộ.

A, loại phong cách này, không phải là hoàn toàn ăn khớp với khí chất của Trình Như Ca sao, anh ấy có thích không?

Nghĩ đến điều này, ánh mắt cô nhìn Cố Tuyên mơ hồ thay đổi.

“Em uống nước đi.” Trình Như Ca rót nước cho cô. Cố Tuyên nhìn thấy, trêu ghẹo hỏi: “Sao vậy, Tiểu Ý không thích uống trà sao?”

Thẩm Ý Nùng rùng mình.

Đây là lần đầu tiên Cố Tuyên gọi cô thân mật như vậy.

Cô còn chưa kịp nói chuyện, chợt nghe thấy Trình Như Ca giải thích một cách tự nhiên.

“Buổi tối mà uống trà thì cô ấy sẽ bị mất ngủ.”

“Thì ra là vậy.” Cố Tuyên gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Các món ăn được đưa lên, đều là kiểu dáng tinh xảo và nhẹ nhàng, lại rất thơm ngon, cảm giác không giống như đang ăn bên ngoài, đổi lại mang theo hương vị gia đình.

Mặc dù sự để tâm, lấy lòng này không phải là dành cho cô, Thẩm Ý Nùng vẫn ăn rất thỏa mãn. Chỉ tiếc đũa chưa gắp được mấy miếng, chợt nghe người bên cạnh đặt câu hỏi.

“Nghe Thanh Thanh nói, bữa ăn này là để anh Cố bày tỏ lòng biết ơn?” Trình Như Ca khách sáo: “Trí nhớ của tôi không tốt lắm, không biết tôi đã giúp gì cho anh vậy?”

Cố Tuyên nghiêm chỉnh mà ung dung mỉm cười, giọng nói ôn tồn “Cứ gọi tôi là Cố Tuyên.”

“Thật sự là trước đây đã giúp tôi một việc nhỏ, Như Ca chắc là không nhớ rõ đâu.”

“Hả?” Vẻ mặt Trình Như Ca vẫn bình thường, nhưng Thẩm Ý Nùng lại bị tiếng “Như Ca” của anh ta làm cho ớn lạnh, nhỏ giọng “Sh” một tiếng.

“Anh còn nhớ bộ phim điện ảnh tôi từng làm việc cùng anh khi tôi mới ra mắt không?” Lông mày Cố Tuyên dãn ra nhưng vẫn đủ để thấy sự nghiêm túc, nhẹ nhàng nói.

Trình Như Ca gật đầu: “Nhớ.”

Lúc đó Cố Tuyên không giống như bây giờ. Anh chỉ có một ấn tượng mơ hồ rằng anh ta là một thanh niên điềm đạm và lịch sự, hình như rất kiệm lời và luôn thích ngồi một chỗ đọc kịch bản.

“Khi ấy, tôi diễn không được tốt lắm, bị đạo diễn mắng vài lần. Là anh đã dành không ít thời gian để dạy cho tôi, giúp tôi vượt qua được khoảng thời gian khó khăn đó.” Nét mặt Cố Tuyên đầy chân thành tha thiết, giơ tay nâng ly với anh, xúc động buồn bã nói.

“Cho nên, nhiều năm nay tôi vẫn luôn tìm cơ hội để cảm ơn anh, hôm nay cuối cùng cũng đã được toại nguyện.”

“…”

“…”

Cả căn phòng đột nhiên im lặng. Anh ta ngửa đầu uống hết một tách trà, nhìn sắc mặt không nói nên lời phía đối diện, nhướng mày ngạc nhiên.

“Có chuyện gì vậy, sao không nói gì?”

Nói cái gì?

Vì anh sáu bảy năm sau “mới có cơ hội” nói cảm ơn?

Hay là bởi vì một vài câu chỉ bảo thuận miệng, lại khắc sâu trong lòng, rồi nhiều năm sau còn đặc biệt bố trí để tỏ lòng biết ơn.

Thẩm Ý Nùng cuối cùng đã khẳng định được, rằng Cố Tuyên rõ ràng là kiếm cớ để mời Trình Như Ca đi ăn tối!

HẾT CHƯƠNG 51


Chết rồi nguy hiểm quá Nùng Nùng ơi 🤣 thầy Trình không những sát gái còn sát cả trai, nam nữ đều bại dưới tay thầy.

< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 50

Chương 50: Super Mario.

Edit: Nguyễn Angelevil
Beta: Nhan Tịch

Qua điện thoại, lời “xin lỗi” của Hạ Úy nghe có vẻ không có trọng lượng, nhưng thực chất với một người kiêu ngạo như cô ta, cuộc gọi này như đánh gãy xương cốt, buộc cô ta phải cắn răng chịu đựng.

Thẩm Ý Nùng nhíu mày, không quen được với điều đó, trước lời nhờ cậy của cô ta, chỉ có thể nói.

“Tôi không biết rõ về chuyện này lắm, tôi sẽ giúp cô đi hỏi thăm một chút.” Đọc tiếp “Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 50”

Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 49

Chương 49: Hình tượng sụp đổ

Edit: Kali
Beta: TH

Bộ phận pháp chế của Hoàn Ảnh mời tới những luật sư hàng đầu. Trước khi Tưởng Du truyền tin tức ra đã liên hệ trước với cô, sau khi biết được sự việc, ngay lập tức biên soạn văn bản luật, làm sáng tỏ và phủ nhận tin đồn. Ban đầu truyền thông và ngay cả những quản lí có sức ảnh hưởng nhất cũng có mặt, dựa vào pháp luật để truy cứu trách nhiệm.

Weibo chính thức đã có phát ngôn đáp trả, Thẩm Ý Nùng đăng lại.

“Bức ảnh được chụp trong một lần đi ăn, tôi không hề hút thuốc, cũng không biết đánh nhau, quan hệ giữa các bạn rất hòa hợp. Tôi cũng không đến mức nổi tiếng lắm, không cần tạo tin đồn nhảm về tôi nhanh như vậy.”

Bọn họ đáp trả vừa nhanh chóng và có sức thuyết phục, sự việc còn chưa kịp lên men hoàn toàn đã bị bộ phận quản lí xóa hết bài đăng trên weibo, trên mạng được tẩy trắng sạch sẽ, chỉ còn lại vài nội dung có liên quan, đều đứng về phía cô.

Chỉ trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi. Đọc những dòng bình luận dưới bài đăng trên weibo của mình, thần kinh của Thẩm Ý Nùng trước đó vẫn trong trạng thái căng thẳng tột độ cuối cùng cũng được thả lỏng. Vẫn may, còn các fans hâm mộ rất lý trí.

“Ý nhà tôi gần đây có đắc tội với ai sao? Mấy cái ảnh như này mà cũng bị đào mộ???”
“Nực cười, chỉ bằng một tấm ảnh hút thuốc?! Chỉ thế mà đã là đồ hư hỏng rồi sao???”
“# thấy đối phương cố đổ vỏ nhưng lại bất lực.”

Đương nhiên cũng có một số bình luận không mấy chịu yên, ví dụ như này:

“Uhmmm thái độ có chút…”
“Vẫn là đồ hư hỏng / mỉm cười”

Nhưng đều bị những bình luận tự phát cãi lại, những người chính trực vẫn chiếm đa số.

“Ha hả chúc cô bị người ta đổ vỏ, nhất định sẽ có ngày nào đó phải cười và nói cảm ơn rồi nhân tiện quỳ xuống dập đầu ba cái vái lạy người ta.”
“Người này bị điên à, trà trộn ở đâu ra??”
“Chắc chắn là kẻ thiểu năng trí tuệ không nghi ngờ gì nữa.”

Trong một đống hơn mười ngàn bình luận, được lên top với lượng yêu thích nhiều nhất là một bình luận như bên dưới.

“Tôi là bạn học của cô ấy, những lời đơm đặt trên mạng đều là giả. Từ nhỏ Thẩm Ý Nùng đã là lớp trưởng, vẫn luôn đảm đương đại diện cho ban Văn của chúng tôi, thứ hạng chưa từng tuột khỏi top 3, quan hệ với bạn bè trong lớp cũng rất tốt, thi đại học còn được xướng tên trên bảng vàng trường học. Quả thật cô ấy chính là học trò cưng trong mắt các thầy cô, và là học sinh con nhà người ta trong lòng bạn bè.”

Tài khoản này vừa lên tiếng, trong nháy mắt đã bị cư dân mạng cắm trại, vô số câu hỏi được đặt ra, lăn lộn trên trang chủ của người đó để tìm kiếm tài liệu. Đối phương nhanh chóng dọn sạch weibo, thay đổi thông tin cá nhân, không tiếp tục trả lời các câu hỏi nữa.

Cả đêm có thể nói là hoảng loạn nhốn nháo, Thẩm Ý Nùng mới vừa thoát ra ứng dụng, nhìn chằm chằm điện thoại rồi suy nghĩ làm sao để gọi cho Trình Như Ca giải thích chuyện này thì thoại rung lên một tiếng “reng”, tài khoản chính chủ đẩy một thông báo cho cô.

# Hạ Úy ỷ lớn hiếp nhỏ mắng một diễn viên thấp bé đến khóc#

?!!
Thẩm Ý Nùng hít thở căng thẳng, lập tức nhấn vào xem, một đoạn video xuất hiện ở dưới bài đăng, hình như là dùng điện thoại quay lén, hình ảnh rung lắc qua lại rất rõ ràng, ngay cả âm thanh khi nói chuyện cũng không được rõ ràng.

Không biết là ở đoàn phim nào, một vài nhân viên vây xem bên cạnh. Hạ Úy đứng ở chính giữa khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống, cười khẩy, giễu cợt một nữ diễn viên trước mặt, mặt của cô gái đã bị làm mờ, chỉ có thể nhìn thấy thân hình gầy gò và nhỏ con.

“Không biết diễn thì về nhà sớm đi, đừng ở đây làm lãng phí thời gian của mọi người.”
“Tôi bận lắm, không rảnh chơi với cô.”
“Khóc? Có gan khóc thì chẳng bằng đi luyện thêm kỹ thuật diễn đi, loại như cô quả thật làm người ta khó chịu nhất…”

Hình tượng từ trước đến nay của Hạ Úy là một diễn viên hạng A khiêm tốn, hiền lành, thường xuyên tham gia những hoạt động từ thiện, yêu động vật, lâu lâu lại đăng lên mạng những bức vẽ, dáng bộ trong video so với bình thường quả thực như hai người khác nhau. Trong nháy mắt, # Hình tượng của Hạ Úy sụp đổ. Cụm từ này lên thẳng hot search.

Bình luận cũng mỗi người nói một kiểu.

“Anh da đen vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.jpg”
“Đây là Hạ Úy sao??? Trời đất, quả nhiên nữ minh tinh trong giới giải trí không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được, hình tượng cũng chỉ dùng để lừa dối khán giả cả thôi.”
“Nếu gặp phải một bạn diễn mà cứ bị bắt diễn lại hoài, quả thật là một việc khá bực bội…”
“Dù sao đi nữa cũng không thể mắng chửi người ta như thế chứ, hơi quá đáng rồi.”
“Mấy người chưa từng la mắng người khác sao??”

“Nhưng mà nói trắng ra, nếu không phải do đám fans mấy người ngày ngày khoe khoang Hạ Úy nhà mình nào là hoa lan trong cốc vắng. Nào là người đẹp tĩnh lặng không dính khói lửa trần gian, thì người trong video quả thực cũng không cay nghiệt đến mức mở mang tầm mắt như thế, cay nghiệt hết phần người ta rồi.”

Đây là bình luận được nhiều lượt yêu thích nhất.

Trong một căn phòng nào đó ở khách sạn, tiếng đập vỡ đồ đạc vang bên tai không dứt, Hạ Úy tóc tai rối xù, la hét trước mặt người đại diện như kẻ điên.
“Vì sao lại không xóa được! Những tài khoản marketing kia không phải nhận tiền để làm việc sao? Mà Thẩm Ý Nùng vừa ra tới lại lập tức bị xóa bỏ!!!”

“Bên kia họ đã công bố văn bản luật.” Người đại diện hoảng loạn giải thích, muốn trấn an cảm xúc của cô ta.

“Hơn nữa lần này, bọn họ đều dồn dập nhất trí. Úy Úy em đừng lo, chị đi điều tra rốt cuộc là ai đứng sau…” Cô ta vừa dứt lời, điện thoại đột nhiên vang lên, chưa nói tới hai câu, vẻ mặt cô ta nghiêm trọng.

“Úy Úy…” Cô ta mặt xám như tro tàn nhìn về phía Hạ Úy, môi mấp máy.

“Người đứng sau những sếp lớn của Hoàn Ảnh nói, điều kiện để bọn họ gỡ bỏ video là… Em phải đứng ra xin lỗi Thẩm Ý Nùng.”

“Nằm mơ đi! ――” Hạ Úy ngay tức khắc hét lên.

“Hoàn Ảnh sao lại vì một nghệ sĩ như cô ta…” Cô ta nghĩ ra điều gì đó, trợn lớn mắt, “Điều tra cho em, xem rốt cuộc chống lưng cho cô ta là ai, bằng mọi cách phải gỡ bỏ được đoạn video đó!”

Tình hình lập tức trở nên long trời lở đất, sau khi chuyện của Hạ Úy được phơi bày ra, chuyện của Thẩm Ý Nùng căn bản không đáng nhắc tới, sức ảnh hưởng và cấp bậc của hai người vốn không cùng một đẳng cấp. Cho dù là về độ nổi tiếng hay mức nhận biết đối với công chúng thì Hạ Úy đều cao hơn cô gấp nhiều lần, nên nhanh chóng chiếm hết sự quan tâm của công chúng.

Những chủ đề về Thẩm Ý Nùng từ lúc bắt đầu đã tuột dốc dài, cuối cùng nằm tít phía dưới rồi biến mất không thấy gì nữa, mà Hạ Úy thì liên tục leo top. Mấy cụm hot search nằm chói lọi trên đỉnh, nếu sau lưng không có ai trợ giúp thì chỉ có đường chết.

Trên mạng vẫn đang bàn tán rất sôi nổi, có điều không còn liên quan đến cô nữa. Lúc trước run như cầy sấy giờ cũng đã chậm rãi ổn định như bình thường. Thẩm Ý Nùng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đen ngòm đã tắt màn hình không hề có động tĩnh gì, duỗi một ngón tay ấn trán.
Sở dĩ… Trình Như Ca mãi vẫn không liên lạc với cô.
Có lẽ là, anh giận rồi chăng?

Có thể là chuyện này rất nghiêm trọng rồi.

Suy nghĩ một hồi, trước tiên cô gọi cho Tưởng Du thăm dò.

“Chị Tưởng Du?”
“Hửm?”

“Chị đang ở đâu vậy ạ?”
“Đang ở công ty, làm sao vậy?”

“Chuyện của em… Anh Như Ca có biết không ạ?” Cô chưa bao giờ giấu diếm quan hệ giữa mình và Trình Như Ca với Tưởng Du, có lẽ là từ khi xác định việc trở thành người đại diện của cô, Tưởng Du biết rõ mọi thứ về cô như lòng bàn tay.
“Ngài Trình đã tìm hiểu tình hình cùng chị, sau đó sắp xếp ngay bộ phận quan hệ xã hội ra mặt để xử lý, cuộc họp bên này vừa kết thúc.”

“Vậy tin tức về Hạ Úy thì sao ạ?”

“Chuyện này chị không rõ lắm.”

Sau khi cúp điện thoại, suy nghĩ, Thẩm Ý Nùng mở khung soạn tin nhắn của Trình Như Ca, thử gửi một nhãn dán chọc ghẹo.
Chỉ trong chốc lát, đối phương đã trả lời lại.

“?”

“Gọi điện video được không ạ?” Cô cẩn thận hỏi.

“Ừm.”

Như thể đang chờ đợi cô tự thú, Thẩm Ý Nùng vừa gọi qua, giây tiếp theo anh đã bắt máy, anh ngồi trên một chiếc ghế trong phòng sách, ánh đèn mơ hồ, khuôn mặt giống như bị choáng vì ánh sáng.

“Anh vẫn chưa ngủ ạ?” Cô nói một câu để lấy lòng, đôi mắt chớp chớp, không giấu được sự chột dạ, Trình Như Ca vốn đang tức đầy bụng trong khoảnh khắc bị chọc cười.

Trên mặt anh vẫn duy trì như cũ, không bộc lộ ra ngoài, khuôn mặt tùy ý ừ một tiếng.

Trong lòng Thẩm Ý Nùng lộp bộp mấy tiếng, bắt đầu yên lặng sắp xếp lại từ ngữ, suy nghĩ xem tự thú kiểu nào thì nhận được một cái chết nhẹ nhàng nhất.

“Về chuyện của Hạ Úy, em không phải cố ý không nói với anh đâu, vốn dĩ tưởng mình có thể giải quyết êm đẹp, ai ngờ cuối cùng vẫn phải dựa vào anh.” Cô kín đáo tâng bốc anh một phen, giương mắt nhìn lén anh, lại nhanh chóng nói tiếp.

“Bức ảnh trên mạng được chụp lúc em hơn mười tuổi, lúc ấy em vẫn còn nhỏ, sau khi cãi nhau với người nhà rồi lâm vào bế tắc, đó là khoảng thời gian nổi loạn của em…” Cô lại hoảng loạn xua tay giải thích.

“Chỉ có điều không giống với những gì trên mạng nói, em chỉ trốn học để ra ngoài đi lung tung, tình cờ đi vào quán net rồi mới biết đến anh…” Hơi chột dạ. Bởi vì khoảng thời gian đó, cô tới quán net để xem tất cả các bộ phim anh đóng.

“Còn về lần đi ăn đó, em cũng không nhớ rõ lắm, đều là mới quen biết chứ không phải quá thân.” Nhớ tới điếu thuốc kia, Thẩm Ý Nùng lại đau đầu, có cảm giác trực diện đối diện với tuổi thơ dữ dội của mình.
“Chắc là lúc ấy đầu bị kẹp nên mới nổi tò mò?”

“Em chỉ quan sát thử nó trông như thế nào, thật sự không chạm vào.”

Cô khô khan nói xong, mong ngóng nhìn anh, sau khi Trình Như Ca im lặng hồi lâu, không nhìn ra vẻ mặt đang vui hay tức, tim của Thẩm Ý Nùng lại chùng xuống một chút.

“Em xin lỗi, em biết mình thật hư hỏng――”

“Chừng nào thì em quay xong?” Trình Như Ca cắt lời cô, lên tiếng hỏi. Câu chuyện của Thẩm Ý Nùng bị bỏ dở, cô theo phản xạ trả lời.

“Tháng sau ạ, sao vậy ạ?”

“Vậy món nợ này trước tiên ghi lại, chờ em về chúng ta từ từ tính sau.” Trình Như Ca vô cảm mở miệng, Thẩm Ý Nùng hoang mang.

“Ầy…”

“Bây giờ, chúng ta nói về chuyện xảy ra mấy ngày nay ở đoàn phim.” Anh thong dong nói, bình tĩnh và ung dung.

“Theo trình tự thời gian kể rõ.”

“Đặc biệt là về Hạ Uý, nói điểm mấu chốt.”

“…” Một cảm giác sợ hãi do bị chi phối dần dần xâm chiếm Thẩm Ý Nùng.

Ban đêm trôi qua dài đằng đẵng, có vài người đang thì thầm, có vài người thức trắng đêm khó ngủ.

Trải qua vô số chuyện, sau khi bị vấp phải vô số lần trắc trở và từ chối, vẻ mặt của Hạ Úy tuyệt vọng rồi lảo đảo bước về sau rồi ngã ngồi trên ghế.

Tất cả mọi người giống như đã sớm chuẩn bị từ trước, đều đồng loạt từ chối yêu cầu của cô ta. Một vị trong giới truyền thông có quan hệ tốt hay qua lại cuối cùng cũng không đành lòng mà nói bóng gió để lộ ra, là do vị Ảnh đế trẻ tuổi năm nào trong giới.

Cô ta ngay lập tức vỡ nhẽ, những chuyện liên tiếp xảy ra tổng hợp lại, công ty quản lý của Thẩm Ý Nùng là Hoàn Ảnh. Lần này lại vì một người như cô ta mà gióng trống khua chiêng không nể tình chút nào như vậy, ngoại trừ Trình Như Ca ra, không ai khác có thể làm việc đó.

Chẳng trách, chẳng trách, cô ta còn cho là Thẩm Ý Nùng may mắn nên mới được Hoàn Ảnh thu nhận, thì ra là sau lưng đã sớm có người chống lưng.

Có điều trước nay không ai nghi ngờ Trình Như Ca, anh lui về nhiều năm như vậy, giữ mình trong sạch, những chuyện tạp nham bát nháo trong giới xưa nay chưa bao giờ dính vào, đời sống cá nhân càng sạch sẽ.

Không ngờ, cũng có một ngày vì người đẹp mà làm to chuyện.

Hạ Úy kinh ngạc bật cười, nước mắt rơi như mưa, nỗi buồn sống dậy, vì hôm nay mà bị áp bức và nhục nhã một phen.

Người đại diện bên cạnh vừa lo lắng vừa đề phòng nhìn cô ta, có ý mở miệng, Hạ Úy vươn tay về phía cô ta, hít thở ổn định cảm xúc, giọng nói run rẩy.

“Điện thoại.”

“Làm sao vậy?” Cô ta nói, những vẫn đưa điện thoại trong tay qua.

“Em xin lỗi.” Cuối cùng vẫn không thể nào làm khác được, nước mắt của Hạ Úy lại lần nữa lăn xuống, nghiến răng nghiến lợi.

“Em sẽ tìm Thẩm Ý Nùng để xin lỗi, để cô ta nhanh chóng gỡ video của em xuống!”

 

HẾT CHƯƠNG 49


< Chương trước | Chương sau >