Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới ngập tàn hương vị em – Chương 13

Chương 13: Kể từ hôm nay, tôi chính thức thuê cậu

Editor: Lam
Beta: TH

Du Việt thấy cô vui mà không nhịn được cười, anh cũng đâu có thuộc, bởi vì đó vốn là giấc mơ của riêng anh.

 

Đối với chuyện Cố Văn Tư thay đổi khẩu vị, Du Việt không hề nghĩ nhiều. Dẫu sao đã qua bảy năm, con người đều sẽ đổi thay, cô cũng từ một thiếu nữ trở thành cô gái rồi.

Anh cúi đầu trộn mì trong bát, chỉ cần cô trở về là đủ.

Bây giờ là thời gian tự học buổi tối, vài cậu bé xách cặp vọt vào, trông như trốn học vậy. Đồng phục cũng không mặc đàng hoàng, trời lạnh mà cứ để hở hang, lộ ra cánh tay gầy nhom của tuổi trẻ.

Hẳn là quen ông chủ, mấy đứa nó nhốn nháo ầm ĩ ngồi ở bàn trong cùng, lấy di động với máy tính bảng ra chơi.

Cố Văn Tư ngồi ở vị trí vừa khéo nhìn vào bên trong, ngẩng đầu là thấy toàn cảnh tiệm ăn. Trong số đó có một thằng con trai gào to đôi câu, quen tay lấy vài chai bia trong tủ lạnh ra, mở ra ken két. Đám còn lại cũng chẳng chối từ, mày một hớp tao một hớp rồi làm tới, trông như bọn giang hồ.

Cô nhìn đám trẻ cười đùa, không hiểu sao lại nhớ cuộc sống hồi cấp ba bảy năm về trước. Không như bây giờ, di động chẳng có chức năng gì, cùng lắm là gửi tin nhắn cho nhau. Hôm nào mọi người cũng trốn trong phòng học hành, cho nên mấy kiểu như ‘không yên phận’ gì đấy – gần như là nhân vật làm mưa làm gió.

Cố Văn Tư len lén nhìn người trước mặt, Du Việt này cũng coi như một trong số đó.

Trong ký ức, dường như cả hai chưa từng xuất hiện cùng lúc. Tuy ba năm đều là bạn học chung lớp nhưng tổng số lời nói không vượt quá năm mươi câu.

So với hiện tại, anh như hai người khác hẳn. Trừ gương mặt tương tự bảy tám phần, Cố Văn Tư thực sự không nhận ra, đây vẫn là ‘anh chàng núi băng’ tới lớp muộn lại còn lạnh mặt ư?

Hồi cấp ba, Du Việt nói không nhiều lắm. Dẫu là nam sinh hay nữ sinh, anh đều giữ vẻ xa cách. Dù vậy nhưng nhờ anh đẹp trai nên cũng có không ít nữ sinh yêu thầm.

Cố Văn Tư tuyệt đối sẽ không nói ra chuyện cô giúp những bạn lớp khác nhét thư tình cho anh.

Cô cắn đũa, ngẩng lên nhìn trộm nhưng mà… Tuy bây giờ anh thường xuyên mỉm cười, ký ức cô vẫn luôn dừng lại ở thời điểm anh vung nắm đấm lên đánh nhau với người khác.

Chàng trai gầy yếu chảy máu miệng trầy da, rõ ràng lấy một địch ba, bị xử cực thảm nhưng vẻ mặt vẫn khủng khiếp như muốn ăn thịt người.

Khi ấy Cố Văn Tư vừa khéo tan học, cùng bạn nữ học chung đi ngang qua, đứng xa không dám lại gần.

“Mau vào trường gọi thầy cô tới!” Cô nhớ lần ấy mình đã nói vậy, sau đó trốn sau gốc cây xem cuộc chiến hỗn loạn. Tiếng áo quần xé rách vang lên, nắm đấm giáng trúng người, anh cũng chẳng cầu xin tha thứ, không hề chịu thua như chó hoang chả thèm sủa vang.

Về sau cho dù bảo vệ chạy tới, Du Việt đã bị đánh chảy máu đầy mặt, còn ba gã kia cũng không được lợi, cả đám đều phải quấn băng. Cô vẫn không quên đôi mắt ngày ấy của anh vương đầy tơ máu, trông rất hung ác.

Chàng trai gầy yếu năm đó, nay đã lột xác người ưu tú trong xã hội, vừa cao lớn vừa khôi ngô tuấn tú.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

“Tôi còn chưa hỏi tình hình gần đây của cậu, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì cậu làm gì rồi?” Cố Văn Tư vờ như vô ý nhắc tới, thấy người trước mặt mình dừng đũa: “Giống như mọi người trong xã hội này thôi, làm ăn kiếm sống.”

“Tôi vẫn luôn cảm thấy mình chỉ sinh tồn, nhưng bây giờ tôi muốn học cách sống.” Khi nói câu này, Du Việt luôn nhìn vào mắt cô, Cố Văn Tư cảm thấy mình hiểu mà như không hiểu gì cả.

Sau khi cơm nước xong thì đã bảy rưỡi tối, bọn họ mau chóng đến văn phòng hôn nhân. Ngoài dự kiến của Cố Văn Tư là nơi này trễ thế vẫn chưa tan tầm!

“Bởi vì rất nhiều khách hàng là người đi làm, sau khi tan tầm mới có thời gian đến nên chiều tối và Chủ Nhật là chúng tôi nhiều việc nhất.” Người quản lý thị trường từng đón tiếp lần trước đã dẫn hai người vào, sau đó cung kính lễ phép đưa cả hai tới một phòng như kiểu phòng hồ sơ.

“Thưa cô, dựa theo hợp đồng công ty chúng tôi, cô cần phải ký vào hợp đồng thuê mướn. Có nghĩa là trong kỳ hạn hợp đồng, mọi hành động bên phía cho thuê đều được cô ủy quyền, chịu trách nhiệm với cô.”

Cố Văn Tư nhìn ba bản hợp đồng cùng một kiểu ở trước mặt, mọi điều khoản trên đó được liệt kê rõ ràng. Bên phía Du Việt đã ký tên, là hai chữ lớn rồng bay phượng múa.

“Dựa theo yêu cầu của cô, hiện tại thuê anh Du Việt làm bạn trai/chồng. Kỳ hạn hợp đồng là một năm, trong thời gian đó, anh Du Việt có nghĩa vụ phối hợp với cô, sắm vai chồng hoặc bạn trai nhằm tương tác hành động. Nếu cần thì có thể kết hôn giả, những việc không vi phạm nguyện vọng người ủy thác thì đều hợp lý.”

“Tiền thuê là X ngàn mỗi tháng, được cân nhắc tính toán từ tỉ lệ các điều khoản, tiền thuê thu vào sẽ nộp thuế thay công ty. Nếu ai tiết lộ bí mật thuê bạn trai thì tức là hợp đồng bị dừng giữa chừng, cần phải trả tiền vi phạm hợp đồng, còn tiền thuê không được trả lại.” Nữ nhân viên nghiêm túc đọc rõ hợp đồng, ánh đèn chiếu vào gương mặt cô ta có vẻ nghiêm trọng thái quá.

Cố Văn Tư: Thực ra cô không cần đọc đâu, tôi thấy rất xấu hổ. Hơn nữa tiền thuê Du Việt rất đắt, có thể giảm 20% hay không… Không thì tôi thuê người xấu hơn chút cũng được.

“Không có vấn đề thì cô Cố có thể ký tên, hợp đồng này tôi thay văn phòng giữ một bản, còn lại mỗi người một bản, có hiệu lực ngay trong ngày.” Quản lý thị trường đưa cây bút qua, ánh mắt cả hai sáng rực nhìn chằm chằm cô ta.

Cố Văn Tư ngồi tại chỗ, ngòi bút dừng ở nơi cách tờ giấy chừng hai mi li mét, đầu cô rối như tơ vò, cho dù thế nào cũng bế tắc.

“Đừng lo lắng.” Quản lý thị trường chợt lên tiếng, hiếm khi vui vẻ hòa nhã gật đầu với cô: “Mọi chuyện đều sẽ giải quyết dễ dàng.” Cô ta trừng mắt như đang nhắc nhở Cố Văn Tư.

Sau đó Cố Văn Tư ký hợp đồng bán mình, à không, là hợp đồng mua mình.

“Ừm, tôi mang qua bộ phận nghiệp vụ đóng dấu, trước hết hai người hãy điền vào những bảng này để hiểu sâu thêm chút.” Nữ nhân viên vô cùng vui mừng, để lại hai tờ giấy rồi sung sướng chạy đi, chỉ còn hai người Cố Văn Tư nhìn nhau.

Du Việt vốn ngồi một mình bên cửa sổ, vì không muốn gây áp lực cho cô nên anh cách khá xa. Quản lý thị trường đi rồi, anh bỗng chốc đứng dậy, kéo ghế ngồi xuống đối diện Cố Văn Tư.

“Ừm, phiền cậu học thuộc thông tin của tôi một chút, tuần này còn phải theo tôi về nhà ăn cơm với ba mẹ.” Cố Văn Tư hơi xấu hổ, không dám ngẩng lên nhìn anh: “Đến đó tôi sẽ báo thời gian cho cậu hay.”

Du Việt một tay chống cằm, bình tĩnh nhìn cô: “Rất sẵn lòng.”

Cố Văn Tư: o>_<o

Thời gian trở nên yên ắng… Dưới ánh đèn huỳnh quang, bóng đêm dần sâu, tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài từ từ tan đi, cô nàng nhân viên bảo đóng dấu kia vẫn không quay lại. Cố Văn Tư cắn bút, cảm thấy mình học thuộc luôn rồi.

“Tôi mà thi bài này thì có thể đạt 90 điểm.” Cố Văn Tư cất lời thề son sắt, Du Việt bị cô chọc cười: “Lợi hại thế.”

“Vậy cậu nói thử, tôi xem đúng hay không.” Vẻ mặt anh dịu dàng, ánh mắt chăm chú nhìn cô.

Cố Văn Tứ quay đầu ho khan: “Ừm, cậu là Du Việt, tốt nghiệp đại học Yến, Yến Giao.”

“Đại học Yến Sơn cơ.” Anh sửa lại cho đúng.

“Năm nay hai mươi sáu tuổi, cầm tinh con Dê (tuổi Mùi), bố ở nhà vẫn khỏe, mẹ qua đời sớm. Có một anh trai tên là Du Tạ, nhiều năm ở nước ngoài không về…”

“Khỏi cần thuộc tên anh ta.” Du Việt lại cắt lời cô.

Cố Văn Tư đỏ mặt, chỉnh lại suy nghĩ: “Cậu làm ở công ty bách hóa, năm trước từng mua một căn kiểu gác lửng* ở chung cư Thanh Dương, số phòng là 301 lầu B…”

(*) Tầng lửng hay còn gọi là gác lửng, gác xép hoặc gọi đơn giản là lửng là một tầng trong kiến trúc của một tòa nhà hoặc một ngôi nhà. Đó là một tầng trung gian giữa các tầng của một tòa nhà chính và do đó thường không tính trong số các tầng tổng thể của một tòa nhàThông thường, tầng lửng là trần thấp và nằm ở tầng một (tầng dưới cùng). Thuật ngữ tầng lửng bắt nguồn từ tiếng Ý là “mezzano”.

“Ngày thường thích chơi thể thao như bơi lội và bóng rổ, thỉnh thoảng lên núi du lịch, trong nhà có thuê dì giúp việc. Bạn thân kiêm đồng nghiệp là Lưu Tuấn, trợ lý của Chủ tịch, bởi vì cậu mắc chứng khó lựa chọn nên thường ngày đều nhờ anh ta hỗ trợ…”

Du Việt yên lặng dựa vào ghế, nhìn cô gái trước mặt vắt óc học thuộc thông tin về mình. Cô rất cố gắng nhớ kỹ từng chi tiết của anh, từ cái nhỏ như biến số nhà, bảng số xe cho tới cái lớn như hoàn cảnh gia đình.

Anh thích nhìn cô nghiêm túc như vậy nhất, đặc biệt khi đối tượng còn là anh.

Cố Văn Tư học thuộc một trang tới cùng: “… Chưa từng có bạn gái à?”

“Ừ, không có.” Người đàn ông đối diện đáp rất bình thản và vô tư.

Du Việt gõ gõ ngòi bút xuống mặt bàn: “Cố Văn Tư, hai mươi lăm tuổi, cầm tinh con khỉ (tuổi Thân), sau khi tốt nghiệp cấp ba thì tới nhà hàng Tụ Ngọc ở New York, qua bảy năm đã trở thành bếp phó, thăng cấp trong cuộc thi Vua Đầu Bếp bên Mỹ. Sau cùng vì phát huy thất thường ở vòng bán kết nên ngừng thi đấu, về nước.”

Nói đến đây, rõ ràng anh nhận thấy cảm xúc của Cố Văn Tư không ổn, nhưng cô đã che giấu rồi.

“Cậu thích đồ ngọt, ghét rau thơm, ngày thường trừ nấu cơm ra thì không yêu thích gì cả, rất hiếu thuận và cũng rất dịu dàng.”

Cố Văn Tư cúi đầu.

“Chúng ta yêu nhau xuyên quốc gia được một năm, khi ấy em ở nước ngoài, tôi thông qua bạn bè tìm được em. Từ đó về sau luôn giữ liên lạc, mỗi khi nghỉ phép sẽ ra nước ngoài tìm em, tình yêu này vẫn luôn gắn bó đến bây giờ…”

Du Việt dừng một chút: “Gắn bó đến bây giờ, cuối cùng tu thành chính quả.”

Nói đến câu cuối cùng, ánh mắt anh sâu thẳm như Hắc Diệu Thạch, sống lưng Cố Văn Tư bỗng chốc lạnh đi, cô vỗ tay nói: “Anh thuộc giỏi lắm… 100 điểm.”

Thế này thì không cần lo sẽ lộ tẩy, ba Cố mẹ Tiết bảy cô tám dì – anh cũng có thể giải quyết… Quả nhiên rất đáng dốc sạch vốn.

Du Việt thấy cô vui mà không nhịn được cười, anh cũng đâu có thuộc, bởi vì đó vốn là giấc mơ của riêng anh.

HẾT CHƯƠNG 13


< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Ánh trăng hôn lấy vì sao

Ánh trăng – Chương 14

Chương 14: Quý quân

Edit: Kali
Beta: TH

CY kêu rên mấy ngày liền.

Đối với một tuyển thủ esport tựa môn bắn súng mà nói để cậu luyện bắn súng thì không sao, chứ bảo lái xe thì thật sự là quá khổ mà!

Đặc biệt là ở chế độ FPP, lái xe chỉ một lát thôi là đủ choáng váng đầu óc.

Nhưng mà chàng trai lạnh lùng nhẫn tâm hoàn toàn không để ý đến việc cậu ta gào thét. Đọc tiếp “Ánh trăng – Chương 14”

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 11

Chương 11: Ý tưởng

Edit: TH

Đến khi Cố Vân Thanh hấp tấp chạy về văn phòng của Lục Chấn Viễn, cô bỏ qua ánh mắt khác thường của viên cảnh vệ nhìn mình rồi nhanh chóng dán lỗ tai vào sát cửa, cẩn thận nghe ngóng tình hình bên trong.

Một lúc lâu sau, Cố Vân Thanh chỉ nghe mỗi thấy tiếng bút xoẹt xoẹt trên mặt giấy, còn tên Lưu Nham thì cô căn bản chẳng nghe thấy nửa tiếng động nào.

Cái tên này trông không giống người rộng lượng dễ dàng bỏ qua, sao lại không tới đây cáo trạng nhỉ? Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 11”

Đăng trong Ánh trăng hôn lấy vì sao

Ánh trăng – Chương 13

Chương 13: Cậu biết lái xe không?

Edit: Kali
Beta: TH

Tin này thật sự làm người ta dở khóc dở cười.

Thẩm Tri Sơ không biết nên bày ra vẻ thế nào và nói gì mới có thể biểu đạt được hết sự câm nín của cô lúc này.

Nói thật thì ấn tượng của cô về Hứa Sơ Dương vô cùng mờ nhạt.

Thậm chí ngay cả khi cô nghiêm túc để nhớ lại mặt mũi của Hứa Sơ Dương cũng cảm thấy có chút mơ hồ. Đọc tiếp “Ánh trăng – Chương 13”

Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới tràn ngập hương vị em – Chương 12

Chương 12: Tôi muốn thuê cậu về nhà

Edit: BT :3
Beta: TH

 

“Mười phút sau tới.” Cố Văn Tư chỉ nghe thấy Du Việt nói một câu như vậy, sau đó cúp điện thoại, mấy giây sau cô vẫn còn thờ người tại chỗ.

Cứ làm phiền người ta như thế hình như không hay lắm, hơn nữa anh ấy trông có vẻ cũng không phải người nhàn rỗi.

“Cho anh ấy ít bánh ngọt mang về ăn đi.” Cố Văn Tư nghĩ thế, chọn mấy chiếc bánh kem được trang trí đẹp nhất.

Khoan khoan, hai ngày trước trùng hợp ngồi cùng xe với anh, cô có mang ô không ấy nhỉ?

Lúc cô chuẩn bị tháo tạp dề đi ra ngoài thì bỗng có một đơn cơm hộp đến, còn đánh dấu gấp, Cố Văn Tư cân nhắc mãi, vẫn quyết định làm xong đơn đặt hàng trước.

“Cảm ơn, phiền đưa cái này đến tòa cao ốc Kim Hoàn.” Sau khi đưa túi cho chàng trai giao hộp cơm, Cố Văn Tư mới vội vàng chạy trên đường, cô vừa chạy vừa tháo bao tay, cúi đầu thoáng nhìn đồng hồ, thế mà đã qua 25 phút rồi!

Anh tới chưa, tới rồi sao không gọi điện thoại cho cô? Hay là anh đã về rồi.

Cố Văn Tư vừa chạy vừa nghĩ, người ta lo lắng đi một chuyến, chỉ đưa mấy miếng bánh ngọt có keo kiệt quá không…

Nhưng mà chạy vội quá lúc rẽ vào khúc quẹo suýt chút nữa cô va phải cột điện cạnh chiếc xe. Cách đó không xa, có một chiếc xe màu đen đơn giản đỗ lại, đứng bên là dáng người đẹp và cao ráo của Du Việt.

Nhưng mà sao mẹ Tiết Nhã lại bên cạnh anh? Trông hai người còn trò chuyện với nhau rất vui vẻ?

“Mẹ!” Cố Văn Tư bước đến, một tay kéo mẹ Tiết qua một bên, “Mẹ, sao mẹ lại ở đây?!”

Tiết Nhã xấu hổ liếc mắt nhìn cô một cái, “Mẹ đến xem con thế nào thì sao, thuận tiện muốn giúp đỡ, không ngờ gặp được Tiểu Du đang đợi con.”

Mẹ Tiết quang minh chính đại đánh giá Du Việt một lượt, “Sao không cho người ta vào chờ chứ, con có thể ngồi ở xưởng một mình, tuy hơi lộn xộn chút, cũng đừng xấu hổ.”

Ánh mắt bà như mẹ vợ nhìn con rể, càng xem càng vui.

“Mẹ, anh ấy qua tặng con đồ.” Cố Văn Tư không biết vì sao hơi đỏ mặt, duỗi tay kéo áo mẹ Tiết.

Du Việt nghe vậy khiêm tốn mỉm cười, “Lần đầu tiên gặp bác gái, không chuẩn bị lễ gặp mặt gì, tùy tiện tới nhà không hay. Hôm nay là do mấy hôm trước Cố Văn Tư rơi đồ trên xe cháu, vừa lúc rảnh rỗi thuận đường đưa tới, lần sau chắc chắn sau sẽ gặp bác chính thức ạ.”

Cố Văn Tư: Sao nghe lời anh ấy nói cứ quái quái, nhưng trông có vẻ không sai mà.

Tiết Nhã nghe vậy vừa lòng gật đầu, lại nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay Cố Văn Tư, “Ôi chao, cháu tới là được rồi, mang thứ gì không quan trọng, nghe nói các cháu là bạn học cấp ba? Vậy càng hay, Văn Tư con chọn ngày chủ nhật cuối tuần nghỉ ngơi với Tiểu Du đi, đưa cậu ấy về nhà chúng ta cùng ăn bữa cơm nhé.”

Cố Văn Tư đứng đờ tại chỗ, ơ khoan khoan hai người hiểu lầm cái gì đấy?

Nhưng Tiết Nhã nhìn dáng vẻ mặt cô ‘thẹn thùng’, không nhịn được cười trộm hai tiếng, “Mẹ đi về trước đây, con làm xong không cần phải về nhà luôn đâu, ba con chưa nấu cơm cho con, ra ngoài ăn rồi hẵng về!”

Không chờ Cố Văn Tư kịp phản ứng, đã thấy bà Tiết Nhã chạy một mạch biến mất ở cuối đường. Ngày thường nhảy quảng trường cũng không thấy bà tích cực như thế, nện bước mạnh mẽ thế kia, hóa ra ngày thường oán giận chân đau với ba Cố toàn là lời nói dối.

Tiết Nhã vừa đi, trong lòng cô càng hoang mang, giống như một ấm nước nấu sôi sau khi quay cuồng kịch liệt, miệng ấm kêu ong ong, phiên dịch thành lời con người là: Thật sự xấu hổ lắm đó!!

“Xin lỗi, làm phiền cậu rồi.”

Cố Văn Tư phản xạ có điều kiện muốn xoa ngón tay, lúc này mới nhớ cô mang theo quà tặng an ủi, vội vàng đưa túi giấy trong tay giơ lên, “Mấy món lặt vặt cậu mang về ăn đi, là tôi làm, đừng chê nha.”

Anh lấy từ trong tay cô, rất có hứng thú nhìn, túi nhỏ nóng hổi còn tỏa ra mùi thơm, “Cậu mở cửa hàng chỗ cậu à?”

“Ừ, bán ít bánh ngọt tự làm.” Cố Văn Tư gật đầu, thấy anh không đề cập tới cuộc nói chuyện kỳ lạ vừa nãy, cảm thấy nhẹ nhõm vô cớ.

“Mẹ tôi nói mấy lời cậu đừng tin, tôi sẽ giải thích với mẹ.” Cố Văn Tư cúi đầu nói, nhìn chằm chằm nền xi-măng trước mặt, bóng người trước mắt in trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, y như thân cây.

Giữa hai người im lặng chừng mấy giây, Du Việt bỗng nhiên đưa ô qua, “Ô cậu để quên trên xe tôi.”

Cố Văn Tư nghi ngờ nhận, “Nhưng đây không phải ô của tôi mà.”

“Là của cô gái khác à?” Cô ngẩng đầu nhìn anh, Du Việt bỗng rời mắt.

“Chắc là bạn gái Lưu Tuấn.” Thấy Văn Tư khó hiểu, anh thuận miệng giải thích nói, “Là đồng nghiệp, ngày thường ngồi xe tôi.”

“Vậy à, lại làm cậu đi một chuyến tay không rồi.”

Mặt trời ngả dần về đằng Tây, trên đường vô số xe lui tới, tiếng loa mở âm nhạc ồn ã, hai người lại vì vụ việc xấu hổ vừa rồi mà lặng thinh.

Cố Văn Tư trộm giương mắt đánh giá chàng trai trước mặt, cao lớn, tuấn tú, giàu có, có tri thức có giáo dưỡng, cộng thêm có nhiều quan hệ với bạn học, Tiết Nhã nhìn trông cũng rất vừa lòng…

“Tôi nói như vậy có lẽ không lễ phép lắm.” Khuôn mặt Cố Văn Tư đỏ rực, “Tôi muốn thuê cậu về nhà, tiền thuê cậu bao nhiêu?”

Đáy lòng cô đã vui vẻ hơn bất cứ lúc nào hết: Cuối cùng mày cũng nói ra rồi.

Du Việt nhìn đỉnh đầu mềm mại của cô, nhịn không được lặng lẽ nắm lòng bàn tay, anh phải cố gắng hết sức kiểm soát bản thân mới có thể bảo đảm không làm ra hành động gì kỳ lạ dọa cô chạy mất.

Cố Văn Tư thấp thỏm chờ, “Tôi nói thế này chắc hơi kỳ quặc… Bởi vì ở chỗ đó gặp được cậu, tôi cảm thấy chúng ta có thể…”

“Buổi tối đi.” Bỗng nhiên anh ngắt lời cô.

Du Việt nhìn thời gian biểu, “Vừa rồi bác gái nói không có cơm để lại cho cậu, tôi nghĩ chúng ta có thể đi ăn bữa tối trước, sau đó tới văn phòng cho thuê hôn nhân thương lượng chi tiết cụ thể.” Anh nói xong ngừng lại một lúc, “Cậu cảm thấy được chứ?”

Cố Văn Tư nghe tới mấy chữ ấy, quả thực tâm trạng xấu hổ muốn khóc, vội vàng gật đầu.

Sau đó, mãi cho đến khi cô lại ngồi trên ghế phụ trên xe, được anh ấy đón đi, trong lòng còn nói chuyện mấy thứ không đâu: Chuyện sao bỗng dưng phát triển thành như vậy nhỉ… Chỉ bởi một lần đưa nhầm ô ư?

Chiều tà, hai người yên lặng trong xe, Du Việt mở đài giao thông, nghe hai người hướng dẫn chương trình bên trong nói về tiệm cơm sinh động như thật, nói tới những món ăn vặt bản địa đẹp mắt.

Cô đặt chiếc túi giấy nhỏ bên cạnh anh, mùi hương ngọt ngào tỏa ra tràn ngập trong xe, mà người ngồi bên trong còn quyến rũ hơn cả đồ ngọt. Cô yên lặng ngồi, thắt dây an toàn, đầu gối lên ghế dựa, người ngồi ở chỗ anh giơ tay ra là với tới được…

Cả thế giới của anh ngập tràn hương vị em.

Họ dừng bên rừng cây nhỏ yên ắng, Cố Văn Tư xuống xe nhìn, chỉ cảm thấy con đường nhỏ tối tăm vô cùng quen thuộc.

“Chỗ này là một con phố ẩm thực gần trường Trung học số một Thượng Thành, lúc trước đã bị phá bỏ.” Du Việt khóa xe vào, “Đi thôi.”

Hai người nhàn tản bước chậm, thỉnh thoảng có mấy cô cậu học trò mặc đồng phục không chịu về nhà đi ngang qua, cười đùa vui vẻ, cả người tràn đầy vẻ thanh xuân phóng khoáng, Cố Văn Tư cảm giác như quay lại quá khứ.

“Cậu thường xuyên tới gần chỗ này ăn cơm à? Không ngờ bảy năm không gặp, trường học cũ biến hóa lớn thế này rồi.” Cố Văn Tư chỉ tòa nhà cao tầng chỉ cách đó không xa viết [Tòa nhà Tri Viễn], “Lúc trước chúng ta thường xuyên học ở lớp học tầng 9, cậu còn nhớ không?”

“Đương nhiên tôi nhớ rõ.” Du Việt thản nhiên nói, “Khi đó giáo viên thường bảo cậu điểm danh trước khi vào học, nhưng mà có rất nhiều lần lúc điểm danh, tôi là người đến trễ.”

Cố Văn Tư không nhịn được bật cười, “Thế à, cậu còn nhớ rõ cơ đấy.”

Hai người sóng vai đi trên con đường nhỏ, bước chân Cố Văn Tư theo anh, chờ đến khi trước mặt cô xuất hiện một quán nhỏ sáng đèn, cô mới nhận ra.

“Đây là… Quán mì trước cổng trường?”

Cô gấp gáp đến gần nhìn, bàn ghế bóng loáng quen thuộc, ngoại trừ bảng hiệu bằng nhựa mới ngoài cửa, đến hình bóng ông chủ ngủ gật cũng trùng với ký ức bảy năm trước.

“Ồ, cậu Tiểu Du tới à, vẫn như cũ hả?” Chủ quán nhiều tuổi, đã già, trên cổ choàng chiếc khăn lông, nhìn thấy họ thì mắt chuyển qua nhìn Cố Văn Tư nhưng vẫn hỏi Du Việt.

Người ấy không hề để ý chút dầu mỡ ấy, cởi áo khoác tây trang hào phóng ngồi xuống, “Cháu vẫn gọi như cũ ạ, Văn Tư, cậu xem cậu muốn ăn gì?”

Cố Văn Tư nghĩ ngợi, “Vậy một bát mì hủ tiếu chân giò hun khói đi, thêm một lát thịt.”

“Ái chà, thói quen của cô thế mà cũng giống Tiểu Du.” Ông chủ lẩm bẩm, trên tay vẫn nhanh nhẹn đốt lửa bắc nồi.

Buổi tối rét lạnh, trong phòng nước canh nấu sôi ùng ục. Trước mặt hai thực khách đặt một chiếc bếp than nóng, tỏa những loại mùi hương khác nhau, Cố Văn Tư bỗng dưng cảm thấy thèm ăn.

“Nhìn không ra, thế mà cậu thường xuyên tới đây ăn cơm.” Cô rút đôi đũa, bỏ lớp vỏ nilon bên ngoài, Du Việt nhìn mặt cô, cười, “Bắt buộc phải hỗ trợ sản nghiệp trường cũ quê nhà.”

“Ha ha.”

Chủ quán làm việc rất nhanh, một lát sau mì của hai người đã bưng lên bàn, Cố Văn Tư nhìn thức ăn bên trên, lấy đũa trộn, ngay lập tức có mùi hương quen thuộc bay vào mũi.

Đũa gắp sợi mì trắng nhỏ, mấy miếng vào miệng, lúc hàm răng cắn đứt, có cảm giác dai dai.

“Ăn ngon không?” Du Việt đột nhiên hỏi, thấy cô tạm dừng.

“Ừm, ngon.”

Anh nhìn cô một lúc, “Sao cậu không thêm dấm?”

Cố Văn Tư nhướng mày nhìn mắt anh, “Không bỏ thêm, không sao cả.” Dù sao cũng đâu thể nếm được vị gì.

HẾT CHƯƠNG 12


Menu hôm nay:

Hủ tiếu giò heo

Hủ tiếu giò heo~

< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới tràn ngập hương vị em – Chương 11

Chương 11: Đây là đầu bếp cao cấp

Edit: Nhan Tịch
Beta: TH

 

“Xem nè, cửa hàng của chị ta mới khai trương đó.” Tiếu Tiếu cầm điện thoại, dùng khuỷu tay huých Tiểu Chu, cậu ta không nói tiếng nào, cúi đầu bốc vỏ đậu phộng, giả vờ không nghe thấy.

“Trong cửa hàng chỉ có hai loại điểm tâm, ngay cả ưu đãi giám giá 30% hay nhiều hơn cũng không có. Ha ha, chị ta có biết cách mở cửa hàng không vậy trời!” Tiếu Tiếu lẩm bẩm: “Vào lúc này nên tìm người đến mở hàng mới đúng.”

Cửa hàng của Cố Văn Tư tên là [Nửa món ăn, cả tấm lòng], chỉ giới thiệu vẻn vẹn một câu: Địa chỉ thực tế của cửa hàng nằm ở tầng một số 236 Tây Điện Lộ, vừa đơn giản lại thô bạo, đến ưu đãi giảm giá đẩy mạnh tiêu thụ cũng không có.

Hai món điểm tâm duy nhất trong thực đơn cô mới chuẩn bị xong từ tối qua. Món thứ nhất là [Bánh mì táo bơ tẩm rượu Brandy], món thứ hai là [Bánh mận tẩm rượu Armaniac].

“Đây không phải là bánh kem chocolate với bánh su kem sao? Lấy cái tên gì mà kỳ lạ thế! Tưởng ai cũng là du học sinh từ nước ngoài về chắc!” Tiếu Tiếu ghen ghét âm thầm châm biếm: “Làm như em chưa từng ăn bánh su kem không bằng, Tiểu Chu anh nói có phải không?”

Chàng thanh niên bên cạnh cô bé không hề đáp lại.

Bên này, Tiết Nhã có chút lo lắng khi thấy doanh số bán hàng bằng không của con gái vội nói: “Lão Cố, ông lấy điện thoại lại đây, tôi đặt một đơn hàng giúp Văn Tư.”

Cố Bác Hàm đang ngậm điếu thuốc trong miệng và đọc báo, nghe thế cười to đáp: “Mua cái gì mà mua, bà tưởng chút mánh khóe này của bà Văn Tư không biết à? Đến lúc đó hóa đơn viết [Cửa tiệm của ông Cố] làm sao mà con bé không biết cho được, bà đừng có tốn công sức nữa.”

Ông cũng không quay đầu lại, nói với giọng chắc nịch: “Bà cho rằng Văn Tư ở Mỹ lâu vậy là để làm bồi bàn sao? Cho dù không nói về chuyện trước đây, bây giờ tay nghề của con bé bày ra trước mắt, tôi cũng chỉ xứng thái rau củ cho con bé thôi!”

Ba Cố nghĩ đến chuyện gì nên chìm vào hồi ức nói: “Từ nhỏ đứa bé này rất có thiên phú, con bé chỉ cần nếm thử một lần đã biết loại nào kết hợp với nhau sẽ tạo nên hương vị tuyệt vời. Nếu không tôi cũng không nỡ cho con bé ra nước ngoài du học đâu…”

“Lão Cố ông đừng nói nữa.” Tiết Nhã cắt ngang lời ông, sắc mặt hơi kém: “Sớm biết con gái tôi giờ thế này, lúc đó tôi nên kiên quyết phản đối! Có thiên phú tốt thì thế nào, giờ tôi chỉ muốn con bé tìm được một người đàn ông tốt rồi kết hôn, chăm sóc chu đáo cho con bé. Nửa đời sau có thể trôi qua trong hạnh phúc.”

Ba Cố cúi đầu hút thuốc, không hề đáp lại. Tiết Nhã mới nói hai câu tức đỏ cả mặt, lao vào phòng bếp. Một lát sau, vang lên âm thanh vòi nước và tiếng khóc nức nở trong cửa tiệm. Chẳng ai nói câu nào, trong cửa tiệm yên lặng đến kỳ lạ.

Thế nhưng Cố Văn Tư – người đang bận rộn tại cửa hàng cũng không hề biết ba mẹ cô vừa mới cãi nhau. Cô dùng điện thoại cẩn thận chụp vài tấm ảnh rồi đăng lên, lặng lẽ chờ những vị khách đặt hàng.

Mãi đến trưa mới có người đầu tiên đặt hàng, hai bên đã nhắn tin bàn bạc giá cả xong xuôi.

“Đây là một khởi đầu tốt, cuối cùng cũng khai trương rồi.” Cố Văn Tư nghĩ thế nên cố ý tặng thêm vài cái bánh cookie vào trong túi.

Chứng kiến anh trai nhỏ shipper cưỡi motor lấy túi bánh đi, cô có cảm giác như vừa tiễn con gái đi thi đại học. Chờ điểm tâm được thưởng thức, chờ người đầu tiên đánh giá. Là bài thi môn Văn, Toán, tiếng Anh và là quá trình thông báo trúng tuyển.

Nửa tiếng sau, anh trai nhỏ shipper nhắc nhở cô điểm tâm đã giao đúng giờ cho khách. Cố Văn Tư tính toán thời gian rải quả hạch vào chiếc bánh mì nhỏ, chắc giờ vẫn còn mềm xốp, bánh kem chưa tan chảy đâu.

Thật ra Tiếu Tiếu nói rất đúng, món bánh mì táo bơ mà cô bán được cải tiến từ bánh su kem. Chẳng qua chỉ là lớp bơ được kẹp ở giữa, không có gì đặc biệt. Là món điểm tâm đầu tiên lên kệ để đáp ứng khẩu vị đại trà của một lượng lớn khách hàng mà thôi.

Việc đánh giá điểm tâm không nhanh thế được, Cố Văn Tư chờ một tiếng đồng hồ lại nhận thêm được hai đơn đặt hàng, sau đó không còn đơn nào nữa. Gần ba giờ chiều, cô dọn dẹp cửa hàng, không bán nữa.

Máy giặt đang quay, cô vùi đầu xoa bọt xà phòng nên không nghe âm báo từ di động.

[Người dùng bbb trên Meituan]: Nói thật lòng! Ngon quá xá! OMG, không ngờ tôi tìm đại mà lại tìm được cửa hàng tốt thế. Tôi cho năm sao, không phải tôi nói đỡ giúp chủ cửa hàng đâu.

[Người dùng aaa trên Meituan]: Chuyển sang làm fan hâm mộ trong một giây.

Lúc trời tối, khi lượng khách hàng ăn tối giảm, Tiếu Tiếu với một số người trợ giúp khác lần lượt ra về.

“Tiểu Chu anh về nhà cùng em được không?” Tiếu Tiếu thay giày cao gót, chạy nhanh qua: “Chúng mình chung đường mà.”

Chàng trai dáng người cao và mảnh nhìn di động rồi từ tốn lắc đầu đáp: “Không được, tôi phải đến nhà mẹ tôi nên phải đổi chuyến xe khác.”

Cậu ta nói thế nên Tiếu Tiếu cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành nhìn cậu quay đầu đi bộ đến trạm xe bus bên đường.

Giọt mưa rơi từ trên không xuống, Tiểu Chu căng chiếc ô ca rô màu xanh, kéo chặt áo khoác, vội vã về nhà.

Cách đó không xa, ánh đèn sáng lên từ cửa sổ ở tầng sáu của khu chung cư cũ kĩ.

“Con về rồi.” Mẹ Chu cầm chiếc ô trên tay cậu ta, lắc lắc vài cái cho mau khô: “Sao hôm nay con lại về? Trong tiệm không bận sao.”

Tiểu Chu cởi nhanh áo khoác rồi nhìn xung quanh kiếm gì đó: “Mẹ điểm tâm lúc chiều con mua gửi mẹ đâu?”

“Con nói mấy cái bánh ngọt ấy hả, con mua rồi gửi đến chỗ mẹ làm gì, đúng lúc đồng nghiệp của chị con ở đó, nên lấy ra mời gần hết rồi, cũng không biết có ngon không mà đem mời nữa.”

Me Chu keo kiệt lấy một hộp nhỏ từ tủ lạnh ra: “Đây, còn lại một ít cho con đó.”

Tiểu Chu cẩn thận nhận lấy chiếc hộp, đó là bột giấy màu, chỉ có một vài dòng chữ nhỏ đơn giản. Khi mở ra bên trong có hai cái bánh mì su kem màu vàng với một miếng bánh kem màu đen hình tam giác.

Chắc do di chuyển nhiều rồi lại bị ướp lạnh, hương vị ban đầu đã giảm một nửa, bởi vì giờ cậu ta chẳng ngửi thấy mùi thơm của bánh nữa.

Cậu ta đã thấy kỹ thuật thái rau củ của Cố Văn Tư, nghe nói cô đi du học gần bảy năm, loại kỹ thuật thái rau củ này được xem là khả năng cơ bản. Còn về kỹ thuật khi thi đấu thực tế, Tiểu Chu không có hy vọng nhiều, cậu ta cầm một cái bánh su kem nhỏ cắn một miếng.

Thế mà, ban đầu vị bơ béo ngậy không xuất hiện, trong miệng cậu ta là cái bánh mềm mịn có nhân tràn đầy hương vị của rượu táo. Sau khi bị môi răng hòa tan thì lớp sốt táo ngào đường dưới bánh mì chảy ra.

Đây… Không phải bánh su kem thật.

Cậu ta cầm chiếc bánh mì tròn khác, thay vì bên trong toàn bơ. Cô cắt chiếc bánh làm đôi, phần giữa dùng túi phun kem phun bơ, làm phần nhân bánh hình ngọn núi nhỏ.

Lớp sốt táo ngào đường ở phía dưới, làm cho phần nhân trong không ngấy mà ngon hơn. Vẻ mặt Tiểu Chu trở nên nghiêm túc, sau một thời gian dài, bánh mì bị ẩm vậy mà cậu ta còn cảm nhận được phần nhân xốp giòn, không chỉ thế cậu ta còn nếm được vị chua của chanh và vị ngọt của rượu Brandy.

Một chiếc bánh bị những người ngoài nghề tưởng nhầm là bánh su kem nhưng lại bày ra được hương vị đa dạng.

Mà chiếc bánh kem màu đen hình tam giác nhỏ xíu kia, nhìn sơ qua còn phức tạp hơn so với bánh mì táo bơ nhiều, thậm chí cậu ta còn chẳng biết rượu Armaniac là gì.

Đây là… Đầu bếp cao cấp, lần đầu tiên Tiểu Chu nhận thấy thế.

Cố Văn Tư chưa bao giờ cảm thấy cô đặc biệt, cũng không viết lên mặt mấy câu [Tôi rất tài giỏi]. Mỗi đêm cô đều chuẩn bị điểm tâm cho ngày mai, tuy đơn đặt hàng không nhiều, nhưng lại nhanh chóng tích lũy được toàn những bình luận khen ngợi năm sao.

Sau hai ngày như thế này, Cố Văn Tư đột nhiên nhận được một cuộc gọi vào một buổi chiều cô còn tưởng sẽ không ai liên lạc nữa.

“Alo? Là tôi, Du Việt đây.” Cô còn ở trong cửa hàng, khi nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên từ chiếc điện thoại di động. Cô lo lắng xoa tay vào chiếc tạp dề.

“Cậu bỏ quên chiếc ô trên xe tôi.” Anh nhìn cây dù nhỏ màu xanh nhạt bên cạnh: “Cậu đang ở chỗ cũ phải không? Tôi mang đến cho cậu.”

“Không, không cần phiền phức vậy đâu!” Cố Văn Tư tiếp tục xua tay, nhưng cô đã nghe thấy tiếng động cơ xe khởi động trong microphone. Rồi giọng nói điềm tĩnh của người đàn ông vang lên lần nữa: “Mười phút nữa tôi đến.”

HẾT CHƯƠNG 11


Menu cuối ngày~

Bánh mì táo bơ

Bánh mì táo bơ

Bánh mận

Chào đón ngày mới ngọt ngàoooo

< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 10

Chương 10: Duy trì

Edit | Beta: TH

“Đầu óc hơi choáng váng? Tao thấy mày không có não thì có!” Lưu Nham đứng phắt dậy, gã ta chỉ tay vào mặt Trình Dịch, lập tức mắng chửi.

“Đâu ra một tên diễn viên nhỏ, ra cửa không biết điều như vậy?!”

Mắt Trình Dịch hơi tối lại, sau đó đứng thẳng lưng. Lưu Nham khó khăn lắm mới cao được có 1m7, đối với Trình Dịch thì có thể dùng từ liếc mắt nhìn xuống dưới để miêu tả. Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 10”

Đăng trong Cảm hóa nữ phụ độc ác

Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 11

Chương 11: Thế giới thứ nhất 11

“…Một đám nam sinh đều 1m8 đang làm nũng.”

Edit: Bonie
Beta: Xanh, TH

♪v(‘∇’*)⌒☆ ♪v(‘∇’*)⌒☆ ♪v(‘∇’*)⌒☆

Lâm Miên Miên thật sự muốn bùng nổ.

Cô mặc kệ giáo viên đang nổi giận, nói dối là mình bị đau bụng để chạy từ trong phòng học ra thông báo cho Tô Cẩn Hồng. Vậy mà cậu ta lại ở chỗ này cùng nữ sinh khác tình chàng ý thiếp!

Đọc tiếp “Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 11”

Đăng trong Ánh trăng hôn lấy vì sao

Ánh trăng – Chương 12

Chương 12: Người có giọng hay thường là người béo à?

Edit: Kali
Beta: TH

Thẩm Tri Sơ nghĩ lại chuyện của mấy tháng trước, lúc tiết trời oi bức chạng vạng tối, Đại Mộng và bạn trai ra ngoài ăn cơm, cô một mình ở phòng ngủ chơi game.

Một đồng đội lạnh lùng “bắp đùi to”* đưa cô đi ăn gà.

(*) Ngôn ngữ mạng bên Trung có câu “cầu ôm đùi”, câu trên xuất phát từ nghĩa đó. Ý chỉ xin được bảo kê. Đọc tiếp “Ánh trăng – Chương 12”