Đăng trong Ánh trăng hôn lấy vì sao

Ánh trăng – Chương 26

Chương 26: “Thẩm Tri Sơ, tôi thật sự rất thích em”

Edit: Kali
Beta: TH

【 Không được! Cậu muốn làm gì?! 】

Thẩm Tri Sơ sợ hãi.

Khi cô điên lên mà chửi mắng một hai câu cũng không ghê gớm gì, nhưng bởi vì đó là Chu Diễn Chiếu, hại chính cậu… Đừng nói là người khác, tự mình Thẩm Tri Sơ đã muốn đi chết rồi.

Vậy phải nói thế nào giờ?

Chết cũng không rửa hết tội.

Cô vội vàng trả lời tin nhắn. Đọc tiếp “Ánh trăng – Chương 26”

Đăng trong Ánh trăng hôn lấy vì sao

Ánh trăng – Chương 25

Chương 25: Ánh trăng hôn lấy vì sao

Edit: Realchicken
Beta: Kali

Nửa ngày vẫn chưa thấy Thẩm Tri Sơ trả lời, Chu Diễn Chiếu khẽ cười.

Trong trò chơi, cậu bị người ta đánh lén nên chết, màn hình nhảy ra giao diện kết quả.

May là chơi chế độ solo, không ai thấy cậu thất thần.

Không vội bắt đầu ván mới, Chu Diễn Chiếu thả con chuột, vuốt ve màn hình điện thoại một chút.

Lập tức cầm lên lại, nhấn mở khung chat, đánh chữ cực nhanh.

[ Nói giỡn thôi. ] Đọc tiếp “Ánh trăng – Chương 25”

Đăng trong Yêu chiều fan hâm mộ

Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 5

Chương 5: Gặp lại

Edit: Kali
Beta: TH

Thẩm Ý Nùng không ngờ đêm nay sẽ gặp Trình Như Ca, anh rất thành khẩn và áy náy xin lỗi cô, ba chữ vô cùng đơn giản thốt ra từ miệng anh lại đè nặng tim cô.

Cuối cùng cảnh tượng ấy vẫn mãi trong đầu, không thể nào quên được.

Ánh sáng bên trong xe u ám, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngồi dưới ánh trăng, khuôn mặt đẹp lạ thường, đẹp đến say đắm lòng người.

Làm cô nhớ tới lần đầu tiên thấy anh trong quyển tạp chí, anh mặc áo sơ mi trẻ trung, lạnh lùng nhìn vào ống kính, con ngươi đen đến đáng sợ, như mang theo sức hút có ma lực mạnh mẽ chiếm trọn ánh nhìn.

Lúc ấy anh vừa hơn hai mươi tuổi. Đọc tiếp “Yêu chiều fan hâm mộ – Chương 5”

Đăng trong Yêu đến tận cùng

Yêu đến tận cùng – Chương 6

Chương 6: Nhan Linh là bạn gái hiện giờ

Trans: Ruby
Beta: TH

Lúc trước đúng là Cố Thanh Yến đã rời đi quá vội vàng. Cô quyết tâm đi là vì thi đại học.

Khi ấy cô đã nói không dưới một lần với Thời Thâm Niên rằng mình đam mê diễn xuất, sau này muốn làm diễn viên.

Cô biết Thời Thâm Niên không thích nên thậm chí còn nói với anh, chỉ cần để cô được diễn, cô không quan tâm đến nổi tiếng, cũng không để ý đến vai gì.

Dù chỉ là một bộ phim mấy chục người xem, cô cũng bằng lòng. Đọc tiếp “Yêu đến tận cùng – Chương 6”

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 18

Chương 18: Đi ăn ngon

Edit | Beta: TH

Khoảng một tiếng sau, cảnh quay kết thúc.

Lưu Vũ Sinh tất nhiên cực kì hài lòng với bọn họ, đặc biệt là đối với Trần Chính Tân. Không ngờ đã ba năm trôi qua mà kĩ thuật diễn xuất của anh ta không hề sụt giảm chút nào.

Cố Vân Thanh vừa nghe được tiếng bảng quay phim khép lại đã bắt đầu chạy chầm chậm về cạnh người Trình Dịch. Cứ như vậy, cô không hề để ý đến Trần Chính Tân đang vươn cánh tay ra giữa không trung.

Trần Chính Tân không với tới Cố Vân Thanh, anh ta cũng không xấu hổ, nhướng mày rồi thu tay lại. Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 18”

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 17

Chương 17: Quá khứ

Edit | Beta: TH

Nhưng cho dù Cố Vân Thanh có kháng nghị thế nào, Trình Dịch vẫn không hiểu, đơn phương tự liệu bữa sau này cho cô.

Lúc này, trong đầu Cố Vân Thanh chỉ có một suy nghĩ, đó là chó sống trong vô vọng.

Cơm nước xong, khi bọn họ đang nghỉ ngơi thì Lưu Vũ Sinh bỗng cầm cây quạt đi về chỗ họ. Cố Vân Thanh dùng miệng chó đẩy đẩy lòng bàn tay Trình Dịch, ý bảo anh có người tới. Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 17”

Đăng trong Để anh bước vào thế giới trong em

Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 16

Chương 16: Nói xấu

Edit | Beta: TH

Sau vài ngày cứ vậy rúc trong nhà Trình Dịch chơi bời nhậu nhẹt, Cố Vân Thanh đã được thông báo phần diễn của cô tới rồi.

Lúc trước mời Trịnh Thần, rất nhiều cảnh diễn của những vai phụ đã quay rất tốt. Bất kể nam chính đổi hay không cũng làm ảnh hưởng lớn, phần hậu kỳ vẫn còn có thể dùng được.

Vậy nên phần diễn này trong vòng hai tháng tới có thể đóng máy. Hơn nữa phần diễn có cô trên màn ảnh cũng không nhiều lắm. Đọc tiếp “Để anh bước vào thế giới trong em – Chương 16”

Đăng trong Yêu đến tận cùng

Yêu đến tận cùng- Chương 5

Chương 5: Anh đồng ý chia tay bao giờ

Trans: Ruby
Beta: TH

Cố Thanh Yến có phải là cừu nhỏ không thì đợi sau hẵng bàn, nhưng Thời Thâm Niên chắc chắn là chẳng khác gì một con sói.

Con sói từng bước đạp gió tới gần, hắn mở cái miệng lớn như chậu máu, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt con mồi vào bụng.

Con cừu nhỏ run lên, Kiều Vân kéo cô lại, thấp giọng dò hỏi: “Cô có quen không? Có muốn anh để hai người có không gian riêng tư không?”

“Không quen, không thân, không muốn.” Cố Thanh Yến phủ định liên tục, Thời Thâm Niên quá mức bá đạo và cố chấp, nhớ lại hồi bên nhau năm đó, cô có phần không thở nổi.

Thời Thâm Niên hẳn là rất ghét cô đóng phim, lúc mới đầu cô từng nghe người kia tiết lộ suy nghĩ đó.

Lúc ấy cô nói mình thích đóng phim, muốn diễn cuộc đời của người khác, muốn trải nghiệm những cuộc sống khác.

Khi ấy Thời Thâm Niên lạnh mặt, nói với cô rằng không được.

Thời gian đó Cố Thanh Yến không nhìn thấu được người đàn ông này điên cuồng đến mức nào, còn cố chấp tranh luận với anh vài câu.

Thời Thâm Niên điên cuồng trói cô trên giường, ép cô ngoan ngoãn dưới thân, muốn cô từ bỏ suy nghĩ đó.

Cố Thanh Yến nào chịu nghe theo anh, cô kiên quyết không mở miệng. Bị giày vò từ lúc bình minh đến khi gà trống gáy, cô mới không chịu nổi khổ sở cầu xin.

Đền tiền cắt đất đồng ý với yêu cầu quá đáng của Thời Thâm Niên.

Sau đó cô còn giận dỗi ba ngày liền không mở miệng nói chuyện với anh.

Thời Thâm Niên không hề để ý, vẫn ăn uống đàng hoàng hầu hạ cô như trước. Mỗi ngày anh đều mặc quần áo, rửa mặt cho cô, trước khi ngủ lại rửa mặt lau chân.

Người đàn ông này chăm sóc cho cô từ đầu tới chân. Xem cô như con nít không có suy nghĩ của riêng mình.

Tất cả những gì anh làm cho cô, sự quan tâm anh dành cho cô là thứ mọi người không thể mang đến được.

Nhưng cũng khiến cô mệt mỏi.

Rời đi là đúng.

Bốn năm đó, Cố Thanh Yến không ngừng thôi miên chính mình, mấy ngày này, dường như cô không còn nhớ tới Thời Thâm Niên.

Đi là đúng.

Cô lại thôi miên chính mình lần nữa.

Cố Thanh Yến hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn sắc mặt Thời Thâm Niên đang tối mịt tối mù, nở nụ cười vừa phải.

“Tổng giám đốc Thời, đã lâu không gặp.”

Thời Thâm Niên không mở miệng, anh cứ nhìn Cố Thanh Yến chằm chằm. Tầm mắt của anh rơi vào vai cô như một lưỡi đao sắc bén.

Rõ ràng điều hòa ở trong phòng hơi thấp, Cố Thanh Yến cảm thấy hơi lạnh, vai ê ẩm.

Giờ bị anh nhìn chằm chằm như vậy lại trở nên nóng rực.

Thời Thâm Niên thấy cô thấp thỏm thì nặng nề cười một tiếng.

Đầu tiên là nói với người đàn ông khác là mình không quen anh, sau còn lạnh lùng gọi anh là tổng giám đốc Thời.

Ồ, giỏi thật.

Thời Thâm Niên nhẹ nhàng vuốt ve đồng hồ trên cổ tay, cái đồng hồ này anh đã đeo hơn bốn năm rồi, không nỡ bỏ.

Ngay cả khi tắm anh cũng phải để ở một nơi dễ thấy nhất. Trong giới này ai cũng biết tính tình giám đốc Thời không được tốt, nhưng bình thường cũng rất dễ ở chung.

Nhưng nếu đụng vào đồng hồ của anh, cứ chờ tai vạ đến đi.

Tầm mắt Cố Thanh Yến nhìn theo ngón tay anh, bất giác lại thấy đau lòng.

Từ nhỏ cha mẹ đã không yêu thương cô, tiền tiêu vặt có hạn. Tiền dành dụm suốt mười tám năm của cô đã kích động dâng hết cho ái tình.

Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, nếu không mua chiếc đồng hồ này, cô sẽ không nghèo đến mức cùng đường bí lối.

Mà không vậy thì cũng không quen biết được Kiều Vân.

Cũng là duyên phận từ chiếc đồng hồ đó.

Cố Thanh Yến biết mình vừa căng thẳng là sẽ rối loạn như ngựa đói không kiếm được chỗ ăn, giờ cô đang vô cùng hồi hộp.

Cô có thể cảm giác được trên lưng mình toát cả mồ hôi hột, sườn xám bằng lụa ôm lấy cơ thể ẩm ướt không thoải mái.

Có lẽ chất lượng của bộ trang phục này chưa đủ tốt, có đẹp cũng có ích gì đâu?

Cố Thanh Yến kéo vạt váy trên đùi, rất muốn bỏ đi ngay.

Thời Thâm Niên không nói một lời, giống hệt như dáng vẻ lúc anh tức giận muốn trói cô trên giường.

Thời Thâm Niên sẽ không dùng bạo lực đối với cô, anh chỉ lấy một miếng khăn lụa mềm mại trói hai tay cô lại.

Sau đó dùng tài nghệ cao siêu của mình khiến cô muốn mà không được, khóc đến mức mất hết tôn nghiêm.

Cố Thanh Yến bất giác khép hai chân, cắn răng nói: “Giám đốc Thời, bọn tôi đi trước, còn có việc.”

Mở miệng là tổng giám đốc Thời, không hề mất lịch sự, lại còn rũ sạch toàn bộ quan hệ. Và không đến mức làm bạn gái đương nhiệm phát hiện ra quá khứ của anh, ổn, quá tốt.

Cố Thanh Yến âm thầm biểu dương chính mình.

“Bọn tôi?” Thời Thâm Niên lướt mắt qua cô, dừng lại trên mặt Kiều Vân: “Hai người ở cùng nhau?”

“Tôi là người đại diện của cô ấy.” Kiều Vân cảm thấy tình huống hơi lạ nên bấm vào eo của Cố Thanh Yến một cái, ánh mắt như muốn hỏi quan hệ giữa hai người là sao.

Ánh mắt Thời Thâm Niên dán chặt lên tay của Kiều Vân, trầm giọng: “Đi ra ngoài.”

“Tôi…” Kiều Vân giật mình rụt tay lại. Anh ta liếc nhìn Cố Thanh Yến, trên mặt đối phương cũng có phần hoảng sợ.

Đúng là Kiều Vân chưa từng thấy Cố Thanh Yến như vậy từ khi họ bắt đầu quen nhau.

Cố Thanh Yến ăn mãi không no, một ngày làm bốn công việc khác nhau, mỗi ngày đi sớm về muộn, bị mấy cô gái trong kí túc xá ghen ghét tung tin đồn cô ra ngoài bán thân.

Cô vẫn luôn bàng quang như cũ, không để ý, cười nói trời còn chưa sập.

Nhưng khi gặp phải người đàn ông này, cô lại sợ hãi như thế.

Đương nhiên Kiều Vân từng nghe đại danh của Thời Thâm Niên, khả năng đầu tư của anh ta như sấm ở bên tai.

Trong giới này dù là nam hay nữ, chỉ cần xu hướng tình dục là nam, họ đều muốn có người kia.

Đối mặt với một người đàn ông mạnh mẽ như thế, trong lòng Kiều Vân cũng hơi hồi hộp. Nhưng Cố Thanh Yến là do anh dắt tới, anh không thể cứ thế bỏ lại cô.

“Tổng giám đốc Thời, tôi là người đại diện của Thanh Yến, chuyện của cô ấy ngài có thể nói với tôi.” Kiều Vân tự nhận là mình cười vô cùng hiền lành, trong lời nói không thiếu phần cung kính.

Ánh mắt Thời Thâm Niên trực tiếp lướt qua người anh, không hề dừng lại, anh nhìn Cố Thanh Yến rồi lạnh lùng nhả ra từng chữ.

“Ra ngoài.”

Đây là tín hiệu sắp nổi điên, Cố Thanh Yến biết rõ. Vốn cô còn tưởng bốn năm qua đã đủ khiến cô quên tất cả.

Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Thời Thâm Niên, thậm chí cô còn nhất thời không nhớ rõ gương mặt của người đàn ông này.

Nhưng khi thực sự tiếp xúc một lần nữa, cô mới hiểu ra.

Có những thứ sẽ quên, nhưng thời gian không vạn năng như thế.

Những ký ức khắc sâu tận xương tủy khiến cho cô run rẩy theo bản năng, chỉ cần kích thích cô sẽ đứng ngồi không yên.

Thời Thâm Niên khi tức giận sẽ làm bất cứ chuyện gì, quyền thế của anh ngập trời, bốn năm trước đã là người chèo lái nhà họ Thời chân chính.

Cố Thanh Yến hiểu rõ tính của anh nên không dám mạo hiểm.

Cô đưa mắt nhìn Kiều Vân, nói: “Anh ra ngoài trước đi, chờ em bên ngoài.”

Kiều Vân chần chừ: “Em…”

Anh ta không dám xác định Thời Thâm Niên có phải là một kẻ cặn bã lợi dụng quyền thế cưỡng bức cô gái nhỏ như nhiều tên ở trong giới hay không.

Cố Thanh Yến cắt ngang lời anh: “Trước kia chúng tôi là hàng xóm.”

Kiều Vân hoảng hốt nhìn Thời Thâm Niên một chút mới cầm áo khoác, nói là chờ cô trên xe.

Hàng xóm.

Đôi mắt Thời Thâm Niên sâu thăm thẳm, thấy Kiều Vân đi ra ngoài. Mãi đến khi cửa phòng vang lên tiếng rắc nhỏ, anh vẫn nhìn trán của Cố Thanh Yến chằm chằm.

Cái trán của Cố Thanh Yến nho nhỏ bình thường, theo nhân tướng học mà nói, người có trán như vậy thì không có phúc nhiều.

Các cụ thường nói hồng nhan bạc mệnh, người xấu không có phúc không phải là không có lý do. Trán thanh tú đúng là rất đẹp, khi cúi đầu sẽ toát ra vẻ dịu dàng rung động lòng người.

Thời Thâm Niên nhớ tới trước kia anh thích nhất là hôn lên trán người kia, không biết bao nhiêu lần.

Khi đó Cố Thanh Yến còn không sợ anh, luôn đẩy anh ra mất hứng nói: “Anh đừng sờ, anh sờ mãi thì phúc không còn nữa.”

Anh không nỡ buông ra, thích đến mức không buông được.

Thế là khuôn mặt Cố Thanh Yến vừa mắc cỡ lại vừa không cam lòng, anh không nói câu nào, cứ cố chấp nâng khuôn mặt cô lên, hôn mãi.

Cố Thanh Yến dịu dàng cười tránh, lại cãi nhau với anh.

Cho tới bây giờ, Thời Thâm Niên không biết, khi đó cô có chống lại hành động của mình không.

Hẳn là kháng cự.

Chỉ là cô ngụy trang quá tốt, mãi đến khi rời đi cũng chưa từng nhìn lại.

Tàn nhẫn thật đấy.

“Em định nghĩa quan hệ của chúng ta như thế à?” Cuối cùng, Thời Thâm Niên không nhịn nổi nữa, anh chủ động mở miệng chất vấn, chứng tỏ trong lòng anh đã thua một bậc rồi.

Nhưng anh không nhịn được.

Nếu như anh không hỏi, có lẽ Cố Thanh Yến sẽ đi.

Giọng nói đó trầm thấp khàn khàn, giống như đang trách móc.

Cố Thanh Yến vốn rất sợ anh, cô cẩn thận lùi về sau nửa bước, cười đáp lại:

“Dù sao chúng ta cũng lớn lên cùng nhau, hàng xóm cũng đúng mà?”

Trước đây Thời Thâm Niên thích nụ cười dịu dàng đó bao nhiêu, thì giờ anh lại ghét bấy nhiêu.

Anh trầm mặt tiến lại: “Hàng xóm sẽ lên giường à?”

Sắc mặt Cố Thanh Yến thoáng chốc đã tái nhợt, cô bất giác lùi về sau một bước.

Anh càng theo sát không buông: “Hàng xóm nào sẽ triền miên với em hàng đêm hả?”

Cố Thanh Yến lùi nữa.

Anh lại tiến tới: “Rồi hôn khắp người em.”

Cố Thanh Yến bị ép lên tường, không thể lùi được nữa.

Yết hầu Thời Thâm Niên hơi lăn, đầu gối mạnh mẽ tách hai chân của cô ra, ép cô vào góc tường.

“Khiến em khóc đến khàn giọng.”

“Hàng xóm như vậy em có mấy người đây? Người kia sao?”

Anh đưa tay nắm lấy bả vai Cố Thanh Yến, vừa rồi tay của Kiều Vân có nhẹ nhàng chạm vào đầu vai cô một chút.

Thời Thâm Niên ghen đến mức chỉ hận không thể chém hai tay của Kiều Vân, anh nắm chặt lấy vai Cố Thanh Yến.

Không khống chế được mình nên dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

“… Đau.”

Rốt cuộc Cố Thanh Yến cũng không nhịn được, giọng cô thốt lên còn mang theo sự nức nở nghẹn ngào.

Thời Thâm Niên hoảng hốt hoàn hồn, buông bờ vai của cô ra, trong mắt anh hiện ra vẻ đau lòng không dễ gì thấy được.

Cố Thanh Yến cắn môi, đáy mắt là nước mắt ngập tràn vì cơn đau sinh lý. Đau đớn đó không khiến cô khó chịu, nhưng hành vi của Thời Thâm Niên lại khiến cô nhớ lại nửa năm ở bên nhau lần nữa.

Thêm lần nữa làm cô tuyệt vọng.

“Anh buông tôi ra đi, bạn gái anh còn chờ bên ngoài, chúng ta đã chia tay rồi.”

Cô vừa nói vừa liếc về phía Nhan Linh đang mặc áo khoác chờ ngoài kia, trên người là chiếc áo khoác của trợ lý Thời Thâm Niên, nhất định là do Thời Thâm Niên dặn dò, nếu không trợ lý của anh cũng không dám tự ý làm vậy.

Cố Thanh Yến thầm cười mình ngây thơ, lúc mới quen cô còn muốn Thời Thâm Niên thay đổi.

Từng có một lần buổi tối cô mặc ít. Đúng lúc đó Thời Thâm Niên không mang áo khoác, trợ lý của anh chủ động đưa áo khoác mà mình không mặc để trên xe cho cô mượn.

Chiếc áo đó là một vị phó tổng khác trong công ty chuẩn bị, là một nữ sĩ.

Nhưng Thời Thâm Niên lạnh mặt không đồng ý, anh không chịu được trên người Cố Thanh Yến có bất kỳ mùi hương nào ngoại trừ của anh.

Đêm đó, Thời Thâm Niên gọi một cuộc điện thoại, bảo đặt riêng một chiếc áo khoác mang lại đây.

Xưa nay tính của Cố Thanh Yến khá tùy tiện, cô không thèm để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này, nếu cô có để ý đến điều gì, thì trong quá trình lớn lên cũng đã bị cha mẹ cô bóp chết nó rồi.

Có điều đối với sự cố chấp của Thời Thâm Niên lại càng khắc cốt ghi tâm.

Cô không hiểu, rốt cuộc Thời Thâm Niên có ý gì, thậm chí cả hành động vừa rồi, cô cũng không dám xác định quan hệ giữa anh và Nhan Linh.

Thời Thâm Niên nặng nề cười một tiếng, lại bị cô làm tức giận lần nữa: “Anh đồng ý chia tay bao giờ?”

HẾT CHƯƠNG 5


“Cường thủ đoạt hào” máu chó như ngôn tềnh đời đầu lên sàn nhé =)))))))

< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới ngập tràn hương vị em – Chương 23

Chương 23: Đêm mưa và hai người

Edit: Nhan Tịch
Beta: TH

“Mẹ, đêm nay con không về ngủ đâu, dạ, con còn một số việc chưa xong.”

Cố Văn Tư gọi điện thoại về nhà, trong lòng cô ngũ vị tạp trần [1]. Nếu bây giờ cô còn nếm thử được mùi vị, chắc chỉ toàn đắng chát.

[1] Ngọt, chua, cay, đắng, mặn.

Mặt trời xuống núi, một cơn gió mạnh bỗng thổi qua cuốn bay những chiếc lá trên mặt đất lên không trung, tấm bảng quảng cáo bằng sắt đang rung lên. Có thể mơ hồ trông thấy những đám mây dày trôi nhẹ trên bầu trời, ửng hồng ở phía xa.

“Hình như trời sắp mưa.”

Ngay lúc cô bước tới đóng cửa sổ, cơn gió to trở nên dữ dội hơn, suýt nữa không đóng cửa sổ được. Chỉ vài giây sau, giọt mưa rơi xuống, đập vào cửa kính vẽ nên những vệt nước.

Cố Văn Tư dầm mưa đóng chặt cửa sổ quanh cửa hàng, từ bả vai đến cánh tay đều ướt đẫm. Cô cởi quần áo ôm chăn, ngồi co người trên ghế, hơi mơ hồ nghe tiếng sấm đánh bên ngoài.

Thời tiết thế này chắc anh không đến đâu? Nếu lát nữa Du Việt đến cô nên hỏi thế nào đây…

Hỏi: Hiện giờ có thể chọn mấy con đường nào?

Đáp: Một, không kết hôn.

Hai, kết hôn.

Ban đầu cô định ký hợp đồng thuê bạn trai giả để chặn miệng đám họ hàng, an ủi tâm lý của ba mẹ, để hai người họ yên lòng đã có người quan tâm chăm sóc cho cô. Sau đó, khi đến thời điểm thích hợp, cứ giả bộ nói tên tuổi không hợp rồi chia tay, khi đó chắc hẳn ba mẹ cô cũng không nói gì.

Nhưng giờ đây sự việc phát triển theo hướng cô không thể nào hiểu nổi. Bạn trai cô thuê quá ưu tú. Cô phải làm gì khi ba mẹ cô yêu thích anh, hơn nữa bác cả cũng bị anh giải quyết thỏa đáng, nếu có một ngày…

Chuyện cô lo lắng cuối cùng cũng xảy ra, đó là: Không thể nào rời xa anh.

Giữa chừng cô Lưu xuất hiện chỉ là chất xúc tác, nếu cô ta không xuất hiện chắc tương lai cô cũng sẽ gặp trường hợp như thế.

Nếu như kết hôn… Thì sau này muốn ly hôn sẽ càng khó khăn, tên của bọn cô gắn liền với nhau, không chỉ ảnh hưởng đến gia đình Cố Văn Tư.

Nhưng nếu không kết hôn, việc cô phải đối mặt là cứ bị một cô thiên kim đại tiểu thư dây dưa không ngớt. Không biết cô ta còn làm ra loại chuyện gì, có thể quấy rầy người nhà cô, ép cô trong thời gian ngắn phải hủy hợp đồng.

Điều đáng sợ hơn là lỡ mẹ Tiết biết được sự thật: [Văn Tư! Tại sao con lại đi thuê đàn ông về lừa gạt ba mẹ! Chúng ta là người một nhà, con không tin mẹ sao.]

Còn ba Cố là: [Im lặng trong thời gian dài.jpg]

Bác cả: [Tôi nói cho mấy người biết, con gái của em tôi, ở bên ngoài…]

“Ôi trời ơi.” Cố Văn Tư ôm đầu kêu lên, không thể để chuyện này phát triển đến mức đó được.

Bên ngoài mưa rơi càng lớn, cô tắt hầu hết các thiết bị điện vì sợ, chỉ chừa lại tủ lạnh và một chiếc đèn trên đầu. Ánh sáng màu trắng mờ nhạt trông thật bất lực.

Đang yên tĩnh bỗng nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, “cốc cốc cốc.” Cố Văn Tư giật mình kéo chăn ngồi dậy.

“Ai vậy?” Cô khẽ hỏi.

Lúc này, một tiếng sấm xuyên qua loé sáng khoảng sân nhỏ bên ngoài cửa sổ, một cái cây tàn lụi đứng nơi đó, phản chiếu bóng mặt đất trông cực kì rùng rợn.

“Là tôi, mở cửa đi.” Một giọng nói lạnh lẽo từ ngoài vang lên.

Cố Văn Tư nghe thấy trong lòng trùng xuống, ba bước thành hai bước chạy đến cạnh cửa cố gắng mở khóa cửa.

Không đợi cô mở cửa ra hoàn toàn, một cánh tay ướt đẫm đặt lên cánh cửa, cô chưa kịp phản ứng, người đó đã đẩy cửa bước vào, cô chẳng thể chống cự được.

“Á, sao cậu ướt sũng thế này, cậu không che dù à?” Cố Văn Tư cảm nhận được những giọt nước thấm trên người anh, tóc cũng ướt mèm dán sát vào mặt.

Trước mặt cô là bóng dáng cao lớn mơ hồ, khi không có ánh sáng chiếu rọi anh y như một người khổng lồ, không thể thấy rõ được biểu cảm.

Anh để tay ra phía sau nhẹ nhàng đóng cửa, không hiểu sao Cố Văn Tư cảm thấy bị áp bức, cô lén lùi lại phía sau nửa bước, anh tiến tới một bước, không chừa chút đường lui nào.

“Cậu tìm tôi để nói chuyện gì?”

Đôi mắt anh lấp lánh, phản chiếu ánh sáng của những tia chớp trên bầu trời, tựa như con sói ẩn trong màn đêm tăm tối.

Cố Văn Tư hơi sợ muốn lùi về sau, cánh tay bị giữ chặt, người anh che kín cô, như đang ép buộc cô nói ra. Cô hoài nghi nếu Du Việt lại siết chặt nữa, chắc mai cô khỏi mở cửa bán bánh ngọt luôn.

“Nói, nói về chuyện kết hôn của chúng ta…”

Câu nói này như thần chú. Khi cô nói ra, hơi thở khủng bố trên người anh tan biến, anh nhẹ nhàng buông tay cô ra, khẽ cười trông như thở dài.

“Để tôi lấy khăn cho cậu, cứ thế này cậu sẽ bị cảm mất.” Cố Văn Tư lùi lại hai bước thấy anh bất động, cô như bé thỏ nhảy cẫng lên, xoay người chạy đến chiếc tủ âm tường tìm khăn.

Lạ thật… Thường ngày anh có nghiêm túc đáng sợ thế đâu, sao hôm nay như biến thành người khác vậy. Cố Văn Tư nghĩ thầm, cũng đúng, ai đời trời mưa lớn mà kêu người ta đến như cô không?

“Cậu cứ tìm chỗ ngồi đỡ đi, trên bàn có để nước ấm đó.”

Nghe cô nói vậy, Du Việt duỗi đôi chân dài bước vào, nhưng ánh mắt anh vẫn dõi theo cô, cứ sợ cô sẽ biến mất.

Anh quay đầy nhìn lại, cánh cửa đã khóa trái, thời tiết bên ngoài không tốt, không có dù cô không đi ra được, vì vậy anh mới yên tâm tìm chỗ ngồi xuống.

“Không cần phiền phức thế đâu, tôi không lạnh.” Du Việt vừa nói vừa dùng tay kéo cà vạt và cởi nút trên cổ tay áo.

Cố Văn Tư không hề quay đầu, chỉ vẫy tay với anh, “Không được, xuân ô thu đống [2], không xử lý tốt sẽ bị sốt, nóng lên càng khó hạ nhiệt.”

[2] “Xuân ô thu đống không sinh tạp bệnh” là câu ngạn ngữ phòng bệnh, khuyên mọi người mùa xuân không nên nôn nóng cởi áo khoác, mùa thu khi thấy trời lạnh đừng vội mặc thêm áo, làm vậy sẽ giữ cho  thể luôn khỏe mạnh.

Nghe những lời Văn Tư nói, anh cảm thấy yên tâm, treo chiếc áo vest ướt sũng lên giá để đồ, cặp mắt nhìn xung quanh, chẳng mấy chốc anh đã thấy chiếc ghế sofa bên mép tường.

Trên đó để hai tấm chăn, chắc do thỉnh thoảng cô hay ngủ lại cửa hàng nên đã chuẩn bị sẵn, bên cạnh gối nằm là gối ôm. Màu sắc hoa văn của tấm chăn với dép lê cùng kiểu đầu gấu trúc.

Nhờ những chi tiết nhỏ mà tâm trạng bất ổn của anh đã bình tĩnh lại. Du Việt chống cằm đánh giá căn phòng giản dị này, ở đây tràn ngập hơi thở của cô, thật thoải mái.

Cuối cùng Cố Văn Tư cũng tìm được cái khăn mới, màu trắng tự nhiên, để đàn ông dùng cũng không khó xử.

May mắn thường ngày mẹ Tiết đã chuẩn bị đầy đủ đồ khi cô ở qua đêm, căn phòng nhỏ chứa đủ quần áo và sữa rửa mặt. Trời tối thui lại còn mưa thế này làm gì có chỗ bán mà mua, làm người ta ướt hết cả người… Khó xử quá.

“Lau tóc đi.”

Du Việt duỗi tay nhận khăn, anh ngồi trên chiếc ghế nhỏ, cạnh bên là chiếc ghế sofa cô hay ngủ. Cố Văn Tư nhìn thoáng qua, nhân lúc anh cúi đầu, cô nhanh tay thu dọn đống quần áo bừa bộn trên đó.

Chiếc áo vest ướt đẫm treo kế bên, cô nhìn anh xắn tay áo lau đầu tóc ngắn, lưng anh thấp xuống, giờ cô mới phát hiện không ngờ áo sơ mi anh cũng ướt, bả vai lẫn ngực và lưng dán sát cơ thể.

Hình như không có quần áo phù hợp để anh thay?

Cô nhìn xung quanh, quần áo của cô anh không mặc được, trong cửa hàng thứ có thể mặc chỉ có… Chiếc tạp dề mới treo trong tủ quần áo, còn là loại tạp dề có viền ren.

Rồi Cố Văn Tư nhìn chăm chú vào chiếc tạp dề kia vài giây.

“Ai gây phiền phức cho cậu thế?”

“Hả?” Cô hoàn hồn liền, tầm mắt giao nhau, “Không có ai tìm tôi gây phiền phức cả…”

Du Việt kéo chiếc khăn trên đầu xuống, đầu tóc rối bù anh cũng mặc kệ, nhìn thẳng vào Cố Văn Tư: “Nói cho tôi biết sự thật.”

“…”

Bây giờ trông anh khác xa thường ngày, cô cảm thấy hình như cô đang đối mặt với giáo viên ở trường. Không cần gây áp lực, chỉ bằng một ánh mắt của anh cũng khiến cô bại trận hoàn toàn rồi.

Đúng là chưa kịp ra chiêu đã bại.

Hai người ngồi nhìn nhau, Du Việt không nói, Cố Văn Tư cúi đầu, ngoài kia sét đánh ầm ầm, mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

“Cậu nói xem, có cách gì tốt không?” Có lẽ do hơi lúng túng nên Cố Văn Tư mới mở miệng hỏi trước.

Du Việt nhìn cô một lúc, “Kết hôn thôi.”

“…”

“Tôi không sợ cô Lưu kia dùng thủ đoạn gì, nhưng mà nếu cô ta tìm đến ba mẹ cậu, đây là chuyện chúng ta không muốn thấy nhất.” Anh cố gắng xoa dịu Cố Văn Tư, “Cậu muốn làm bác trai bác gái vui đúng không?”

Cô gật đầu.

Du Việt nhìn biểu cảm của cô, con thú trong lòng sắp xổng chuồng, anh sợ anh không khống chế được bản thân, làm ra hành động dọa đến cô, cô sẽ chạy mất.

Đừng để ý đến ai khác, hãy chọn mình anh thôi được không?

Khi thời tiết bên ngoài chuyển từ mưa gió, sấm chớp ầm ầm sang mưa rơi tí tách. Cố Văn Tư chợt nhớ ra người anh ướt sũng lại ngồi trò truyện cùng cô, giống như người anh trai cả đầy tri kỷ.

“Cậu lạnh không? Để tôi đun ít nước nóng cho cậu.”

Du Việt đỡ trán, mắt vẫn nhìn cô, “Không sao đâu.”

Cố Văn Tư nhíu mày, bước đến sờ trán anh, hình như khi tay cô chạm vào cũng không nóng như cô tưởng. Cô cúi đầu xuống bắt gặp tầm mắt anh, cô mới phát hiện ra việc mình vừa làm, nhanh chóng rút tay về.

“À ừm, trời mưa lớn thế này chắc cậu không về được đâu.” Cố Văn Tư nhìn mấy món đồ đơn sơ cô chuẩn bị, “Hay là cậu ở lại chỗ tôi đi, đợi khuya mưa nhỏ hẳng về.”

Dứt lời, cô giũ tấm chăn bông hình con gấu trúc, “Tôi có thể chia cho cậu một cái…”

Du Việt: …

Một lúc sau hai người sóng vai ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, trên người Du Việt khoác khăn tắm, lại đắp thêm chăn. Cố Văn Tư sắp xếp ổn thỏa cho anh, cô chìm vào giấc mộng mà chẳng chút đề phòng.

Cô mặc áo khoác, gối cánh tay ghé vào tay vịn trên ghế, trông rất mệt.

“Sao em lại tốt bụng thế.” Anh vươn tay nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, Cố Văn Tư thuận thế ngã vào lòng anh, Du Việt ngả người ra sau. Hai người cùng nằm trên chiếc sofa mềm mại.

Có lẽ cô chạm đến quần áo nửa ướt nửa khô trên người anh, Cố Văn Tư hơi khó chịu cựa quậy. Du Việt suy nghĩ, anh dứt khoát cởi nút áo, để cô tựa vào lồng ngực.

Không ngờ cô vừa chạm vào nguồn nhiệt thì cảm thấy ấm áp, nên tay trực tiếp duỗi thẳng vào…

Du Việt cứng đờ người, không dám cử động dù chỉ một lần, cô gái nhỏ lại cứ nhích tới nhích lui. Anh vươn tay kéo tấm chăn sau lưng cô, bọc người cô như con nhộng rồi ôm vào lòng.

“Văn Tư bé nhỏ à, anh không tốt như em nghĩ đâu.”

Người trong lòng chẳng chút cảnh giác nào, mềm mại say giấc trong lòng anh, không biết cô là con thỏ trắng đang nằm trong miệng sói.

Du Việt nhìn cô một lúc lâu rồi thở dài một hơi, hôn lên trán cô, “Ngủ đi.”

Hôm sau, trời quang mây tạnh, mặt trời lên đỉnh.

Cố Văn Tư ngơ ngác ngồi trên sofa, trên người còn quấn chăn, tóc tai lộn xộn y như cuộn hành lá mới ra nồi.

Trước mặt cô có ba người là ba Cố, mẹ Tiết và… Du Việt.

“Khụ, Văn Tư con mau đánh răng rửa mặt rồi qua ăn sáng.” Mẹ Tiết hơi xấu hổ, mặt ửng đỏ. Bởi vì đêm qua trời mưa, sáng bà không yên tâm nên đến đây xem sao, đúng lúc lại thấy con gái với thằng bạn trai trần trụi nửa người đang ôm nhau ngủ gì đó…

Tại sao bà lại không biết con gái nhà bà rất cởi mở chứ!

Du Việt chậm rãi mặc áo sơ mi vào, ở trước mặt hai vị trưởng bối chẳng hề xấu hổ chút nào, anh phụ giúp mẹ Tiết để bánh và sữa đậu nành lên bàn và giúp Cố Văn Tư pha một cốc trà gừng đường đỏ.

“Văn Tư, uống cho bớt khí lạnh.”

Cô đang rửa mặt, nghe vậy tai cô bỗng ửng đỏ, ủ rũ bước đến, cũng chẳng dám nhìn ba mẹ.

Mẹ Tiết nhìn Du Việt chăm sóc cô, dùng đũa khuấy sữa đậu nành, không lạ lẫm chút nào, càng nhìn càng vừa lòng.

Sắc mặt ba Cố không tốt, ông nhìn chằm chằm đôi trẻ, đột nhiên ông nói ra một câu làm quần chúng kinh ngạc.

“Định khi nào kết hôn?”

Cố Văn Tư: Phụt…!

“Con đã sắp xếp rồi ạ.” Du Việt gặp biến vẫn giữ được bình tĩnh đáp trả.

Tiết Nhã cũng không quá ngạc nhiên, “Lúc kết hôn không cần mời đám người bên nhà mẹ đẻ của bác, đều là đám họ hàng cũ bớt đi cho đỡ phiền lòng. Tiểu Du, con cứ sắp xếp ha, muốn làm lớn hoặc nhỏ cũng được, tùy ý bọn trẻ tụi con.”

Cố Văn Tư xen vào nói, “À, mình cứ làm đơn giản là được!”

Du Việt nhìn cô, gật đầu, “Văn Tư thích đơn giản, vậy con làm theo ý cô ấy.”

Mẹ Tiết cũng gật đầu, “Đơn giản cũng tốt, không cần tốn nhiều chi phí, tụi con có thể đi hưởng tuần trăng mật, bây giờ ai cũng vậy mà!”

Cuối cùng chuyện kết hôn cũng xong xuôi, bốn người im lặng ăn bánh bao, Cố Văn Tư vừa rót cốc sữa đậu nành, lại nghe mẹ Tiết nói tiếp.

“Phòng tân hôn cứ ở tiểu khu của con đi, bác có xem qua, cách bài trí rất đẹp, phòng cũng mới.”

Du Việt mỉm cười: “Sau khi kết hôn cô ấy muốn trang trí ra sao con không có ý kiến ạ.”

Cố Văn Tư: Ba mẹ đi xem phòng tân hôn lúc nào thế?

Ba Cố nghe mẹ Tiết và Du Việt mẹ mẹ con con mỗi người một câu, cuối cùng không nhịn được xen ngang, “Mẹ con đã qua đời, công việc của cha con cũng bề bộn. Sau này sinh em bé để hai bác trông nom. Bây giờ thuê bảo mẫu cũng không yên tâm mấy, đợi sang năm chúng ta bán tiệm cơm cũng có nhiều thời gian rảnh.”

“Vâng, mọi chuyện đều nghe theo bác trai ạ.” Du Việt khiêm tốn gật đầu.

“Còn gọi là bác trai sao?” Ba Cố giả vờ tức giận.

“Ba.”

“Ừ.”

Cố Văn Tư nghe người ta nói, tình huống thế này gọi là hội chứng sợ hãi trước hôn nhân, cô thấy cô cũng bị dính rồi.

[Tổng giám đốc công ty Bách Hóa Mật Tư sắp kết hôn!]

[Người đàn ông độc thân hoàng kim của Thượng Thành rớt giá rồi!]

Hầu như chỉ trong một đêm, khắp toà soạn Tượng Thành đều ngập tin tức này. Là V lớn trên Weibo hay tập báo nhỏ Hoa Biên, tất cả đám người trẻ tuổi tại Thượng Thành đang truyền bá tin tức này với tốc độ ánh sáng, đến người già cũng biết được tin tức từ miệng người khác.

Hai người qua đường đang ngồi trên bệ bồn hoa xem di động, trên đó hiển thị nội dung tin tức này ở hot search của Weibo.

“Cái gì? Tôi còn tưởng ông chủ của Bách Hóa Mật Tư bỏ trốn, toàn bộ đồ trong cửa hàng đều bán phá giá 10 tệ hay 20 tệ chứ!” Một người trong số họ nói.

“Đoán trúng đối tượng kết hôn có thưởng, hãy tag ba người bạn tốt, vào ngày hôn lễ, một trong số chúng tôi sẽ tặng một quả thận… Còn phải đoán sao, chắc chắn là nữ minh tinh rồi. Tôi thấy có thể là vị ảnh hậu mới đăng quang, cô ấy cũng là người Thượng Thành đấy.”

Người kia phản bác, “Vậy cũng có thể là con gái của vị doanh nhân giàu có, mấy người chưa nghe tập đoàn Thượng Nhân với Bách Hóa Mật Tư có quan hệ thân thích à? Hôn nhân của đám người này y như vua gả công chúa vậy đó, không thể tự quyết định được.”

Quần chúng tám chuyện say sưa, bàn từ chuyện gần đến xa, Bách Hóa Mật Tư tự dưng bị ụp nồi, từ các cửa hàng đến trụ sở chính đều chỉ bàn về một sự kiện.

Mọi người nghĩ tổng giám đốc là người tính cách lãnh đạm/yêu đương đồng tính, thế mà đùng một cái truyền ra tin tức kết hôn?! Thậm chí anh còn chưa công bố bạn gái, tròn ốm béo gầy chẳng ai biết được.

Điều quan trọng nhất là cô dâu không phải trợ lý Lưu, không thể tưởng tượng nỗi.

“Là ai để lọt gió ra ngoài, có muốn đi làm nữa không hả!”

Tổng giám đốc đang làm việc, Lưu Tuấn chống eo quở trách một hàng nhân viên, “Tôi nói với mấy người 800 lần rồi, chuyện công việc và sinh hoạt cá nhân là tách biệt. Du tổng đối xử với mấy người đâu có tệ, mấy người đi loan tin ra bên ngoài làm tôi khó xử lắm biết không.”

Anh ta nhìn trộm động tĩnh trong văn phòng, giả bộ ho khan vài tiếng: “Nói đi rốt cuộc là tên nào loan tin nhỏ này ra hả!”

Trợ lý và thư ký anh nhìn tôi, tôi nhìn anh: “Anh Lưu, không phải bọn em đâu ạ… Bọn em chỉ vừa mới biết thôi.”

Lưu Tuấn nheo mắt, “Anh đây tạm tin tưởng mấy chú, khi ra ngoài phòng ban khác có hỏi, chắc chắn phải nói không biết. Du tổng chưa lên tiếng, chúng ta không được nói lung tung.”

Quần chúng gật đầu, anh ta kiêu căng ngạo mạn tuần tra một vòng. Đương nhiên không phải mấy người loan tin rồi, bởi vì người đó là tôi đây.

Lúc giữa trưa, cuộc họp của Du Việt mới kết thúc, Lưu Tuấn bị gọi vào văn phòng. Anh đem tài liệu chồng lên bàn, ngước mắt thấy Lưu Tuấn người đầy mồ hôi.

“Cậu sao vậy, nóng lắm à?”

Lưu Tuấn vội lắc đầu cười hì hì, “Không sao hết, lúc nãy đang làm việc.”

Du Việt nghi ngờ nhìn anh ta, “Tôi sắp kết hôn, công việc có vấn đề lớn gì cậu cứ cố gắng giải quyết. Về vấn đề quyết sách cứ tìm giám đốc Vương với giám đốc Từ…”

Giọng anh rất bình thản, y như nói ngày mai tôi đi họp vậy. Nhưng Lưu Tuấn theo anh nhiều năm, đương nhiên biết anh đang vui rồi, không tại khuôn mặt vô cảm kia, chắc giờ đã có núi lửa phun trào.

“Được, cậu yên tâm.”

Khi thu xếp toàn bộ công việc, Du Việt bỗng nhiên thở dài, dựa người vào ghế, ngửa đầu nhìn tấm ảnh lớn năm cấp ba treo trên tường, “Sắp xếp người bảo vệ nhà cô ấy, sẵn truyền tin tức ra ngoài cô dâu không phải ảnh hậu hay thiên kim tiểu thư, từ chối mọi thắc mắc.”

“Ok.”

Một lát sau, Lưu Tuấn bước ra, nhìn vẻ tò mò của các đồng nghiệp anh ta nói, “Tôi xin rút lại câu nói ban nãy, nếu có phòng ban khác hỏi, mấy chú chỉ cần lo trả lời thôi.”

Trong khi tin tức lan nhanh như lửa cháy trên đồng cỏ. Cố Văn Tư cầm di động ngẩn tò te mà vẫn chưa hết sốc.

Sao bảo là nhân viên bình thường trong công ty Bách Hóa mà?

“Tổng giám đốc của Bách Hóa Mật Tư… Du Việt.” Trên ứng dụng tiêu đề địa phương [3] xuất hiện mấy dòng chữ lớn, muốn Cố Văn Tư không thấy cũng khó.

[3] Ứng dụng chuyên cập nhật tin tức mới nhất trong địa phương đó.

Bức ảnh anh chụp nghiêng nửa người trước cổng lớn của Bách Hóa Mật Tư. Mọi người đều vây quanh anh. Chắc Du Việt vừa xuống xe, bên cạnh anh có vệ sĩ. Một thân tây trang thẳng thớm và nghiêm túc, anh không cười nhưng không ngăn nổi vẻ đẹp trai của mình.

Nhìn kỹ thì đó đâu phải xe Passat… Rõ ràng là chiếc Phaeton phiên bản InDIVcIt bốn chỗ với giá 257 vạn.

Người như thế sẽ để ý đến hai hay ba ngàn tệ cô thuê mỗi tháng sao?

Khoan đã, đừng nói cô bị lừa nha?

Tiếng chuông điện thoại vang lên – Sau đó có cuộc gọi đến.

“Chào quý khách, quý khách có cần mua bảo hiểm không? Bây giờ có bảo hiểm rủi ro trước hôn nhân, đảm bảo sau khi kết hôn nếu chồng ngoại tình cũng có tiền bồi thường…”

“Không cần, cảm ơn.”

Có lẽ là cô lừa người ta mới phải.

HẾT CHƯƠNG 23


< Chương trước | Chương sau >