Đăng trong Mười hai đêm

Mười hai đêm – Chương 4

Chương 4: Đêm đầu (4) – Hạt giống tội lỗi nảy mầm.

Editor: Nguyễn Angelevil.
Beta: TH

Đây chẳng qua chỉ là một nơi rất bình thường trong khu rừng nhỏ.

Nghê Thanh đi quanh đây một vòng, thấy có một ít vết tích dài bị nghiền nát, còn có vài lỗ thủng ở bốn góc trên mặt đất. Xung quanh cửa động bùn đất còn mới, cho nên hình như không phải là Nhạc Thanh Nguyên làm giả. Đọc tiếp “Mười hai đêm – Chương 4”

Đăng trong Mười hai đêm

Mười hai đêm – Chương 3

Chương 3: Đêm thứ nhất (3)

Edit: Tím
Beta: TH

Tần Việt vừa dứt lời, một giọng nam vang lên ngay bên cạnh: “Tại sao trước tiên anh không nói là anh có quen biết ai trong số này không? Hơn nữa, những chuyện người chết này không phải đã có cảnh sát lo rồi hay sao, anh nghĩ anh là ai vậy chứ?”

Vừa nói xong chính là tay chồng của cô kia. Đọc tiếp “Mười hai đêm – Chương 3”

Đăng trong Cảm hóa nữ phụ độc ác

Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 60

Chương 60: Thế giới tiên hiệp 11

Edit: Nhung
Beta: Xanh

Nữ tu lặng lẽ rút cánh tay đang khoác trên người Ôn Thanh Từ, không tiếng động tránh sang bên cạnh. Đúng là nữ tu quê mùa, chẳng biết gì cả, thoạt nhìn cũng không quen mặt, không biết là từ xó xỉnh nào của tông môn chạy tới. Tốt nhất là cách xa cô ta một chút, nếu không lại bị những nữ tu khác cười nhạo.

Cô ta trả lời: “Tô sư huynh thắng, chẳng lẽ cô không vui?”

Đọc tiếp “Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 60”

Đăng trong Cảm hóa nữ phụ độc ác

Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 59

Chương 59: Thế giới tiên hiệp 10.

Edit: Súp lơ
Beta: Xanh

Tôn Dật cảm thấy mất hết thể diện nhưng trước mặt nhiều người như vậy lại không thể để mất hình tượng, đành nén lửa giận trong lòng, liếc những nữ tu sĩ đang nhìn cậu ta một cái rồi làm ra vẻ phóng khoáng phất tay áo rời đi.

Mà cùng lúc đó ở trong kiếm phong, Tô Cẩn Hồng người vốn được nhiều nữ tu sĩ bên ngoài thầm thương nhớ đã lâu, lúc này đang cúi đầu trước mặt Ôn Thanh Từ, cố gắng kiềm chế sự phấn khích, ra vẻ bình tĩnh thể hiện sự tiến bộ trong tu vi của mình.

Đọc tiếp “Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 59”

Đăng trong Cảm hóa nữ phụ độc ác

Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 58

Chương 58: Thế giới Tiên Hiệp 9

Editor: Bonie
Beta: Xanh

Ngày hôm sau, lúc Tô Cẩn Hồng tỉnh thì đầu đau như muốn nứt ra, cả người nóng lên, gương mặt trắng trẻo cũng đỏ phừng phừng.

Nhưng anh vẫn cứ kiên trì bò dậy, cố hết sức lảo đảo đến lớp.

Chu Uyên Liêm vẫn kéo Tô Cẩn Hồng lại, ba hoa rất nhiều cho đến khi nghe được giọng nói sụt sịt của Tô Cẩn Hồng mới biết anh không khoẻ.

Đọc tiếp “Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 58”

Đăng trong Cảm hóa nữ phụ độc ác

Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 57

Chương 57: Thế giới tiên hiệp 8

Edit: Súp lơ
Beta: Xanh

“Cẩn Hồng, đệ có thấy ngũ sư tỷ quá ngang ngược kiêu ngạo không?”

Tô Cẩn Hồng nhớ đến lúc nãy Lâm Tích Nghiên cố chấp không giải thích thêm, cũng không biết nên trả lời thế nào.

“Thật ra trước kia muội ấy không như vậy.”

Ôn Thanh Từ chắp tay, ống tay áo tung bay. Cô nhìn theo hướng Lâm Tích Nghiên rời đi, rơi vào hồi ức: “Năm muội ấy 8 tuổi…”

Đọc tiếp “Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 57”

Đăng trong Cảm hóa nữ phụ độc ác

Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 56

Chương 56: Thế giới tiên hiệp 7

Editor: Bé Lá
Beta: Xanh

Tôn Dật vừa rồi còn ra dáng một cậu chủ nhỏ, nháy mắt tóc tai bù xù, không còn hình dạng gì.

Mắt Tôn Dật đỏ lên, quật cường không cho nước mắt chảy xuống, hung tợn bỏ lại một câu, “Mày! Tô Cẩn Hồng, mày chờ đấy!” Sau đó cầm quần áo bỏ chạy, để lại hai tên đồng bọn đang sững sờ.

Hai đứa nhỏ nhìn Tôn Dật chạy đi, lại nhìn vào đống tóc nằm rải rác trên mặt đất của mình, khóe miệng mím lại giống như sắp khóc. Bọn chúng nhìn Lâm Tích Nghiên đang cầm kiếm bên cạnh, lau lau mắt, lập tức xoay người bỏ chạy.

Đọc tiếp “Cảm hóa nữ phụ độc ác – Chương 56”

Đăng trong Tiểu Hồng Mạo tấn công

Tiểu Hồng Mạo tiến công – Chương 61

Chương 61: Kết thúc

Edit: Nấm
Beta: Hinh

Thường nói tiểu biệt thắng tân hôn*, huống chi tình huống của Bạch Tuyết và Tần Vọng Chi không thể coi là tiểu biệt mà nên gọi là cuồng hoan trước khi chết mới đúng.

(*) Xa cách ngắn còn cuồng nhiệt hơn đêm tân hôn.

Tối đó lúc Bạch Tuyết đi thì Tiểu Hồng Mạo biết trong thời gian ngắn cô ấy sẽ không về Bỉ Ngạn Hoa. Nhưng Tiểu Hồng Mạo không ngờ Bạch Tuyết chẳng những không về Bỉ Ngạn Hoa mà còn không về phòng làm việc. Chỉ dùng một cuộc gọi đến nhờ Tiểu Hồng Mạo hủy tất cả công việc còn người thì đi du lịch nước ngoài với Tần Vọng Chi, đi hơn một tuần.

“Tiểu Hồng Mạo, chị về rồi đây.” Ngay khi về nước, Bạch Tuyết đã đến thẳng phòng làm việc, vừa vào cửa đã ôm chầm Tiểu Hồng Mạo.

“Đã về rồi hả?” Bạch Tuyết vừa đi thì toàn bộ công việc đã bàn trước đó bị đẩy lùi. Vì thế trong khoảng thời gian này Tiểu Hồng Mạo phải nhận lỗi với không ít khách hàng.

“Ôi, chị biết em rất vất vả trong khoảng thời gian này nên có mang quà về cho em đấy.” Bạch Tuyết kéo tay Tiểu Hồng Mạo làm nũng.

“Vậy quà đâu?” Tiểu Hồng Mạo nghe thấy có quà thì sắc mặt tốt hơn nhiều.

“Quà…” Bạch Tuyết trừng mắt nhìn Tần Vọng Chi đứng cười ngây ngô bên cạnh với hai tay trống không, hỏi, “Quà đâu?”

“Hả, chắc anh để quên trên xe, anh đi lấy ngay.” Tần Vọng Chi nói rồi xoay người ra ngoài.

“Em biết mà, chị vẫn lưu luyến tổng giám đốc Tần.” Đến khi Tần Vọng Chi rời đi, Tiểu Hồng Mạo bắt đầu trêu ghẹo Bạch Tuyết.

“Một nửa vì lưu luyến, một nửa vì em.” Bạch Tuyết khoe mẽ nói.

“Có liên quan gì đến em?”

“Giúp em hoàn thành nhiệm vụ đó.” Bạch Tuyết nói, “Để em kiếm nhiều điểm giá trị sinh mệnh, có nhiều thời gian ở cạnh Huy Lãng hơn.”

Đúng rồi, cô lừa Bạch Tuyết rằng Tần Vọng Chi là mục tiêu nhiệm vụ của mình. Bạch Tuyết rời đi đúng một tuần khiến Tiểu Hồng Mạo suýt thì quên việc này. Việc này không thể bị lộ tẩy được.

“Cảm ơn chị nhiều.” Tiểu Hồng Mạo chột dạ nói cảm ơn.

“Không có gì, chuyện xem mắt lần trước không phải cũng nhờ Sói tổng nhà em giúp chị…?” Hai chữ cuối Bạch Tuyết còn chưa nói xong thì Tiểu Hồng Mạo bỗng biến mất trước mắt cô.

Biến mất?

Bị dịch chuyển tức thời sao?

Sao bỗng nhiên Tiểu Hồng Mạo lại bị dịch chuyển tức thời?

Lúc này, Tần Vọng Chi ôm một hộp quà được gói tinh tế quay lại: “Quà đây.”

Bạch Tuyết nhìn Tần Vọng Chi êm đẹp đứng trước mặt mình, cái hiểu cái không.

“Tiểu Hồng Mạo đâu?” Tần Vọng Chi không thấy Tiểu Hồng Mạo, kỳ lạ hỏi.

“Tiểu Hồng Mạo?” Cô ấy cười dữ tợn, giật hộp quà từ tay Tần Vọng Chi rồi hung hăng ném xuống đất, nghiến răng nghiến lợi hét, “Nó chết chắc rồi!”

Tần Vọng Chi nhìn hộp quà bị ném vô cùng thê thảm trên mặt đất, hơi chột dạ.

Đương nhiên Tiểu Hồng Mạo không bị Bạch Tuyết giết thật. Sau khi bị Bạch Tuyết cắt lương một tháng vì nói thật thì việc này cũng cho qua.

Đảo mắt, một tháng lại trôi qua, Tiểu Hồng Mạo ngồi trong văn phòng Huy Lãng, chờ sau khi anh tan làm thì hai người đi chúc mừng. Còn chúc mừng cái gì, thì đương nhiên là chúc mừng Tiểu Hồng Mạo lại sống qua một tháng.

Vì báo cáo kiểm tra của bệnh viện đưa ra Tiểu Hồng Mạo chỉ sống được một tháng nên mỗi tháng qua đi, anh Sói đều ăn mừng với Khăn đỏ, chúc cô lại được sống thêm.

“Em chờ anh một lát, còn hai văn kiện thôi, xử lý xong thì chúng ta có thể đi rồi.” Huy Lãng sợ Tiểu Hồng Mạo chờ nhàm chán, lên tiếng nói.

“Không gấp, dáng vẻ anh làm việc cũng rất đẹp trai.” Gương mặt Tiểu Hồng Mạo đầy si mê.

Anh Sói cười khẽ một tiếng rồi hồi phục tâm trí, tăng tốc độ thẩm duyệt văn kiện.

Ngay khi anh phê duyệt văn kiện cuối cùng xong, đang định đứng dậy rời đi thì Tiểu Hồng Mạo bỗng nhận được một cuộc gọi lạ.

“Chị hai, Tiểu Minh sắp chết rồi!” Vừa kết nối thì điện thoại truyền ra tiếng khóc hoảng sợ của thiếu niên.

“Cái gì!!” Tiểu Hồng Mạo suýt bị dọa ngã từ trên sô pha xuống.

“Sao vậy?” Anh thấy vẻ mặt Tiểu Hồng Mạo không đúng lắm, lo lắng hỏi.

“Tiểu Minh, Tiểu Minh bị tai nạn xe.” Bị tai nạn xe chứ không phải phát bệnh. Nếu bệnh nhân của Bỉ Ngạn Hoa phát bệnh thì sẽ không chết, nhưng bị tai nạn xe thì sao?

Tiểu Hồng Mạo không biết. Cô muốn gọi cho Bạch Tuyết, cho Vu Cách, cho Tào Nặc để hỏi nhưng không gọi cho ai được hết.

Lúc Tiểu Hồng Mạo đến bệnh viện với huy Lãng, Tiểu Minh đang trong phòng phẫu thuật, ngoài cửa là ba cậu chàng đã khóc đến không nhận ra. Tiểu Hồng Mạo nhận ra họ, họ đều là bạn cùng phòng đại học của Tiểu Minh.

“Chị hai.” Ba nam sinh thấy Tiểu Hồng Mạo đến đây thì đều òa khóc.

“Rốt cuộc bị sao, xảy ra chuyện gì?” Tiểu Hồng Mạo sốt ruột hỏi, “Vì sao lại bị tai nạn xe?”

Huy Lãng vỗ nhẹ Tiểu Hồng Mạo, đi tìm y tá hỏi tình huống của Tiểu Minh thay Tiểu Hồng Mạo.

“Chiều nay bọn em không có tiết học, sau đó bốn người bọn em hẹn đến trung tâm thành phố xem triển lãm robot. Trên đường về…”

“Đều do em…” Cậu chàng khác nói với khuôn mặt đầy tự trách, “Lúc em vượt đèn xanh đèn đỏ thì xe đạp tuột xích. Tiểu Minh vì cứu em…”

Nghe đến đó, Tiểu Hồng Mạo cũng biết sơ qua chuyện gì đã xảy ra.

“Tiểu Minh bị thương nghiêm trọng không?” Điều Tiểu Hồng Mạo lo lắng nhất là vết thương của Tiểu Minh.

“Chắc không nguy hiểm đến tính mạng.” Lúc này anh Sói đã tới, “Anh vừa hỏi qua, họ nói xe xoay đầu kịp nhưng cán qua một chân.”

“Cán một chân, vậy có…” Nếu chỉ cán một chân thì đương nhiên sẽ không nguy hiểm đến tính mạng nhưng Tiểu Hồng Mạo cũng không muốn chân Tiểu Minh gặp vấn đề.

“Không sao, trước kia chân anh cũng bị thương như vậy nhưng chữa được, Tiểu Minh cũng sẽ không sao.” Dường như biết Tiểu Hồng Mạo đang lo lắng điều gì, Huy Lãng lên tiếng an ủi.

“Khác, Tiểu Minh khác anh, em ấy bị bệnh…”

“Chị hai, lúc Tiểu Minh bị tai nạn xe hình như còn phát bệnh, cậu ấy nôn rất nhiều máu.” Bạn cùng phòng Tiểu Minh khóc lóc nói, “Tiểu Minh còn nói, còn nói…”

“Em ấy nói gì?”

“Tiểu Minh nói cậu ấy vốn là người sắp chết, lời này có ý gì vậy?” Nam sinh nắm chặt tay, căng thẳng nhìn Tiểu Hồng Mạo.

“Em ấy…”

Tiểu Hồng Mạo còn chưa kịp trả lời câu hỏi bạn cùng phòng của Tiểu Minh thì cửa phòng phẫu thuật bỗng bị đẩy ra. Một bác sĩ mặc áo phẫu thuật vội vã từ bên trong bước ra, hét lên: “Người nhà bệnh nhân đến chưa?”

“Tôi, tôi đây.” Tiểu Hồng Mạo vội vàng đi qua.

“Cô là người nhà bệnh nhân sao?” Bác sĩ xác nhận rồi hỏi nhanh, “Tình huống bây giờ như vậy. Rõ ràng bệnh nhân không bị tổn thương đến nội tạng nhưng lại hộc máu không ngừng. Bây giờ chúng tôi nghi ngờ bệnh nhân bị bệnh khác.”

“Em ấy bị bệnh máu khó đông.”

Bác sĩ ngây người, dừng một chút mới hỏi: “Giai đoạn mấy?”

“Giai đoạn cuối.”

Bác sĩ dừng lại, vẻ mặt sốt ruột bỗng biến mất, thay vào đó là vẻ mặt tiếc hận, bác sĩ thở dài nói: “Người mắc bệnh máu khó đông không thể bị thương, một khi bị thương thì sẽ chảy máu không ngừng. Lúc bệnh nhân bị tai nạn xe, đùi phải bị ô tô cán qua gây trầy da, bầm tím và gãy xương một mảng lớn. Nếu máu chảy không ngừng được thì rất có thể…”

“Có thể ngừng, máu em ấy có thể ngừng chảy ra.”

“Khoang bụng bệnh nhân xuất huyết là triệu chứng của trào ngược dạ dày nên bệnh nhân gần như không còn cách chữa trị.” Bác sĩ thở dài.

“Cái gì??”

“Không thể nào!!”

Mấy cậu phía sau không thể tin được mà hét lên.

“Tiểu Minh khác, Tiểu Minh sẽ không chết dễ dàng như vậy.” Tiểu Hồng Mạo kiên trì nói.

“Tôi rất hiểu tâm trạng của cô nhưng cậu ấy đã ở giai đoạn cuối của bệnh máu không đông rồi. Mọi người nên chuẩn bị tâm lý.” Hiển nhiên bác sĩ coi sự kiên trì của Tiểu Hồng Mạo thành không muốn chấp nhận.

“Không được…” Tiểu Hồng Mạo không biết nên làm gì vào lúc này. Cô chỉ biết chỉ cần Tiểu Minh không bị xe đâm chết thì bệnh máu khó đông không đoạt mạng của cậu ấy được, “Máu, đừng để Tiểu Minh mất máu quá nhiều.”

“Tiểu Hồng Mạo, em bình tĩnh lại.” Huy Lãng nắm bả vai Tiểu Hồng Mạo, muốn cô tỉnh táo lại.

“Đúng rồi, anh ơi, anh bảo họ tiếp tục chữa trị cho Tiểu Minh, truyền máu cho em ấy. Lát nữa Tiểu Minh sẽ ngừng chảy máu, thật đấy.” Xưa nay Tiểu Hồng Mạo chưa từng thấy Tiểu Minh bị thương, cô chỉ biết lúc Tiểu Minh phát bệnh là cả người sẽ run rẩy. Bây giờ Tiểu Hồng Mạo rất hoảng, nhưng chút lý trí duy nhất của cô vẫn chưa mất đi. Họ là bạn cùng phòng bệnh ở Bỉ Ngạn Hoa, tuyệt đối sẽ không chết vì bệnh nan y trước khi hết hạn hợp đồng.

“Anh.” Tiểu Hồng Mạo gần như đang cầu xin Huy Lãng.

“Được.” Thỉnh cầu của Tiểu Hồng Mạo làm sao Huy Lãng từ chối được, hơn nữa còn là một mạng người. Anh nhìn qua bác sĩ phẫu thuật chính, gọi điện thoại cho viện trưởng Phàn Đề, nhờ anh ta bằng mọi giá duy trì mạng sống của Tiểu Minh.

Chân Tiểu Minh bị thương không nguy hiểm đến tính mạng. Điều trí mạng là vết thương do tai nạn xe, vết thương gây máu khó đông. Máu trong cơ thể Tiểu Minh đang không ngừng chảy ra ngoài. Vết thương ngoài da được bác sĩ băng bó thì máu lại chảy ra từ khoang miệng. Cuối cùng Phàn Đề phải tìm chuyên gia chữa trị bệnh máu khó đông, đâm một lỗ nhỏ trên cổ Tiểu Minh, cắm vào mạch máu để thu máu chảy ra bên ngoài, phòng Tiểu Minh đang hôn mê bị hộc máu sặc chết.

Tiểu Hồng Mạo từ ngoài cửa sổ ghé vào, nhìn Tiểu Minh trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU dậm chân.

“Sao rồi?” Anh Sói thấy Phàn Đề và chuyên gia nói xong đang đi đến, lập tức dẫn Tiểu Hồng Mạo đi đón.

“Chuyên gia nói Tiểu Minh vốn ở giai đoạn cuối của bệnh máu khó đông nên cơ thể yếu hơn người bình thường rất nhiều. Lần này bị tai nạn xe, bác sĩ lại không biết Tiểu Minh bị bệnh máu khó đông nên đã phẫu thuật cho Tiểu Minh. Tiểu Minh mất máu trong thời gian quá dài, vết thương bên ngoài lại lớn, ảnh hưởng đến nội tạng trong cơ thể. Nếu máu trong cơ thể cậu ấy tiếp tục chảy ra thì cho dù truyền máu cậu ấy, cậu ấy cũng không thể cầm cự được bao lâu.”

“Không sao đâu, Tiểu Minh sẽ tự chữa lành vết thương ngay thôi.” Thật ra lúc này Tiểu Hồng Mạo cũng không chắc chắn lắm, vì từ lúc bị tai nạn xe đến giờ đã hơn năm tiếng. Bình thường lúc bọn họ phát bệnh, hiếm khi lâu như thế.

Anh Sói và Phàn Đề cùng nhìn Tiểu Hồng Mạo đang lừa mình dối người, không nói gì. Một lúc sau, Huy Lãng đột nhiên hỏi: “Vừa nãy tôi nghe thấy anh và Rogge nói về loại thuốc mới?”

“Gần đây viện nghiên cứu thứ năm đang nghiên cứu một loại thuốc mới.” Phàn Đề lập tức nói, “Thuốc này vẫn trong quá trình nghiên cứu. Dựa trên các thí nghiệm, nó có thể giết chết các virus bệnh máu không đông của tế bào trong nháy mắt. Nhưng liều lượng và di chứng vẫn chưa kịp nghiên cứu cẩn thận. Bác sĩ Rogge nói…”

Phàn Đề cẩn thận nhìn Tiểu Hồng Mạo nhưng vẫn nói: “Tình hình của Tiểu Minh chắc chắn sẽ chết. Nếu phải cầm máu thì có thể dùng thuốc mới nghiên cứu này.”

Tiểu Hồng Mạo cảm thấy lời “chắc chắn sẽ chết” vô cùng chói tai. Cô vừa định nói thì bị anh chặn lại, Huy Lãng bình tĩnh phân tích: “Đây có thể là thuốc cầm máu duy nhất cho Tiểu Minh. Tiểu Hồng Mạo, em muốn dùng nó không?”

“Em…” Tiểu Hồng Mạo thấy mọi người đang chờ cô đưa ra quyết định. Cô không ngừng suy nghĩ, rốt cuộc dùng hay không dùng, thuốc này có hại đến sức khỏe Tiểu Minh không?

“Dùng!” Một giọng nói lạnh lùng quyết đoán bỗng vang lên trên hành lang.

Tiểu Hồng Mạo kích động quay đầu lại, thấy Vu Cách đang bước nhanh tới: “Vu Cách.”

“Dùng.” Vu Cách không để ý tới Tiểu Hồng Mạo, trực tiếp nói với bác sĩ, “Cho cậu ấy dùng, chỉ cần ngừng chảy máu là ổn.”

Mọi người trong Bỉ Ngạn Hoa, IQ cao nhất là Vu Cách. Về vụ họ ký kết hiệp ước với địa phủ, người phỏng đoán nhiều nhất cũng là Vu Cách. Nên lúc Vu Cách nói cho Tiểu Minh uống thuốc, Tiểu Hồng Mạo không phản đối.

Bác sĩ Rogge gọi điện bảo viện nghiên cứu đưa thuốc mới đến, Tiểu Hồng Mạo và Vu Cách chờ ở cửa phòng bệnh. Một lát sau Tào Nặc mặc đồ diễn cũng chạy tới, sau đó là Bạch Tuyết đã bay về từ tuần lễ thời trang.

Mấy người đợi thêm một lúc, hai thanh niên mặc áo khoác trắng đi theo bác sĩ Rogge mang theo một hòm thuốc y tế đến đây. Họ chỉ gật đầu qua với mọi người trên hành lang rồi vào phòng bệnh ngay.

Sau khi uống loại thuốc mới, lượng máu chảy của Tiểu Minh giảm đi rất nhiều. Nửa giờ sau, máu Tiểu Minh hoàn toàn đông lại, dấu hiệu sống bắt đầu khôi phục ổn định.

Lúc này, mọi người chờ ngoài phòng bệnh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Em sợ muốn chết.” Tiểu Hồng Mạo nắm tay Bạch Tuyết, cô sợ hãi nói, “Sao Tiểu Minh phát bệnh lại dọa người như vậy?”

“Tiểu Minh ngoài ý muốn bị tai nạn xe, lượng máu chảy ra vượt qua khả năng tự chữa trị trong người cậu ấy.” Vu Cách nói, “Chỉ cần máu ngừng chảy thì sẽ dần tự chữa trị.”

Vu Cách vừa dứt lời đã nghe thấy bác sĩ Rogge liên tục kinh ngạc cảm thán: “Thật kỳ diệu, thật sự đã ngừng chảy máu. Hơn nữa bệnh nhân này mắc bệnh máu khó đông mà vẫn có thể sống dưới tình huống mất máu trong thời gian dài. Quả thật là kỳ tích.”

Trong lòng mọi người ở Bỉ Ngạn Hoa hiểu rõ mà không nói nhìn nhau. Vì sao Tiểu Minh có thể kiên trì đến bây giờ, nguyên nhân thật sự chỉ có họ biết.

“Nên không phải chúng ta không bao giờ chết.” Tiểu Hồng Mạo nói.

“Muốn tìm đường chết thì ai ngăn được.” Vu Cách luôn độc miệng, nhưng lúc này Tiểu Hồng Mạo cũng không tức giận mà cùng cười khẽ với mọi người.

Bên kia, Huy Lãng đang nói chuyện với Phàn Đề và mấy người trong phòng thí nghiệm, hơn nữa còn nói rất chuyên tâm.

“Loại thuốc mới này được nghiên cứu bởi phòng thí nghiệm của anh Sói đúng không?” Bạch Tuyết đột nhiên hỏi.

“Hình như vậy.” Tiểu Hồng Mạo gật đầu.

“Tôi tưởng anh ấy chỉ nghiên cứu bệnh nan y El Nino của Tiểu Hồng Mạo thôi.” Tào Nặc kinh ngạc nói.

Dường như anh Sói cảm giác được có người đang nhìn anh, bỗng nhiên quay đầu lại vẫy tay với Tiểu Hồng Mạo.

“Gọi cô đấy, đi nhanh đi.” Vu Cách cũng nói, “Về sau nhớ hầu hạ Sói tổng cho tốt, thúc giục họ nghiên cứu được thuốc chữa trước lúc chúng ta chết.”

“Đúng!” Bạch Tuyết và Tào Nặc cảm thấy Vu Cách nói rất có lý, không hẹn mà cùng gật đầu.

Tiểu Hồng Mạo biết họ nói đùa, nhưng sao trong lòng cô lại không mong đợi như vậy được chứ. Cô còn mười năm, nhưng bạn cùng phòng bệnh của cô thì không thế.

“Sao vậy?” Tiểu Hồng Mạo đến cạnh anh Sói, hỏi.

“Còn nhớ họ không?” Anh Sói chỉ vào hai bác sĩ trẻ trước mặt hỏi.

“Bọn họ là ai?” Tiểu Hồng Mạo biết hai người này là bác sĩ vừa đưa thuốc đến nhưng nghe giọng điệu của anh thì hình như cô biết họ.

“Người đẹp, cô không nhớ tôi sao? 300 vạn đấy?” Thanh niên nỗ lực đánh thức ký ức của Tiểu Hồng Mạo.

300 vạn? Mắt Tiểu Hồng Mạo bỗng lóe lên, ngạc nhiên và mừng rỡ hô lên: “Cậu là sinh viên nghiên cứu bệnh nan y của đại học y Tinh Thành phải không?”

“Đúng rồi.”

“Các cậu thật sự nghiên cứu được.”

“Chúng tôi nói rồi. Chỉ cần cho chúng tôi 300 vạn để mua dụng cụ thì sẽ chứng minh cho hai người xem.” Thanh niên đắc ý nói, “Ngày đó chúng tôi nhận danh thiếp của Huy tổng, thật sự có người đầu tư cho chúng tôi 300 vạn. Sau chúng tôi nghiên cứu ra hàng mẫu, cầm đến công ty tìm Huy tổng thì được anh ấy sắp xếp vào viện nghiên cứu thứ năm. Bây giờ chúng tôi có nhiều giáo sư và dụng cụ chuyên nghiệp hơn, chắc chắn sẽ nghiên cứu ra loại thuốc chữa bệnh nan y nhanh hơn.”

Tiểu Hồng Mạo mừng rỡ nhìn anh Sói, cứ như đang nói: Anh nhìn xem, em đã nói nhỡ đâu họ không gạt người mà.

Hôm sau, Tiểu Minh đã tỉnh. Cơ thể cậu nhanh chóng hồi phục dưới ánh mắt không thể tin nổi của bác sĩ Rogge và chuyển về phòng bệnh bình thường. Trong lúc Bạch Tuyết hỏi vì sao cậu muốn xả thân cứu bạn cùng phòng, kết quả Tiểu Minh trả lời vô cùng thèm đánh: “Vì lời, em chỉ sống được hơn ba năm nhưng cậu ấy còn cả một đời.”

Nghe rõ cảm động, không đúng, trả lời gợi đòn như vậy, Vu Cách hung dữ đánh vào lưng cậu.

Theo sau Tào Nặc và Bạch Tuyết cũng tặng cậu một cái đánh thật đau. Thật ra Tiểu Hồng Mạo cũng muốn tham gia nhưng cô là người duy nhất chứng kiến toàn bộ hành trình thê thảm của Tiểu Minh, cuối cùng Tiểu Hồng Mạo vẫn không nỡ đánh.

“Sau này không được như thế nữa.” Tiểu Hồng Mạo chỉ dặn dò một câu như vậy.

“Dạ.” Tiểu Minh ôm đầu cười ngây ngô.

Một tháng sau, Tiểu Minh đã xuất viện và trở lại trường bằng xe lăn. Tào Nặc tiếp tục đóng phim, nghe nói lần này lời thoại dài hơn mười câu. Sau khi Bạch Tuyết trở về từ tuần lễ thời trang thì đơn hàng lại nhận đến mềm tay. Mà hình như Vu Cách cũng không mâu thuẫn với em gái Lam như trước nữa.

Ngay cả Tiểu Hồng Mạo lúc này cũng đang ngồi ở nhà hàng lãng mạn kiểu Pháp, ăn mừng cô lại sống thêm một tháng với anh Sói.

“Mỗi tháng chúng ta đều ăn mừng, có phải hơi thường xuyên không?” Tiểu Hồng Mạo nhỏ giọng hỏi.

“Không đâu!” Sói ta giơ tay phải lên búng trên không trung một cái, lập tức có một nghệ sĩ violon đi đến, giơ đàn violon biểu diễn bên cạnh hai người.

“Lần trước là piano, lần này là violon, lần sau là gì đây?” Tiểu Hồng Mạo mỉm cười nói.

“Lần sau em sẽ biết.” Sói ta giơ ly rượu vang đỏ lên, nhẹ nhàng chạm vào ly của Khăn đỏ.

Hai người uống rượu, yên lặng nghe nhạc nhẹ. Bỗng nhiên Tiểu Hồng Mạo cảm giác ánh sáng trước mắt hơi tối rồi tầm mắt cũng dần mờ đi.

Phát bệnh!

Tiểu Hồng Mạo biết mình lại phát bệnh, nhưng tình huống lần này không nghiêm trọng, tầm mắt chỉ mờ đi thôi. Đôi mắt cô sẽ mù trong chốc lát, tầm hơn nửa tiếng sẽ hồi phục nên cô cũng không lo lắng.

Tiểu Hồng Mạo không muốn phá hỏng bầu không khí tốt đẹp. Cô cố gắng duy trì dáng vẻ lúc đầu, cho đến khi biểu diễn đàn violon kết thúc.

“Hay thật.” Tiểu Hồng Mạo cười “nhìn” anh Sói đối diện.

Lúc này, trong tay anh xuất hiện một hộp nho nhỏ, lúc chơi nhạc được một nửa anh đã lấy hộp nhỏ này ra rồi. Anh vốn nghĩ Tiểu Hồng Mạo sẽ ngạc nhiên kêu ra tiếng khi anh lấy hộp này ra, mà anh cũng muốn loại hiệu quả này. Nhưng đáng tiếc cô gái đối diện lại yên lặng bất thường, như có mắt không tròng với chiếc hộp nhỏ của anh.

Cho đến khi âm nhạc kết thúc, Tiểu Hồng Mạo quay đầu “nhìn” anh. Tuy đôi mắt cười, nhưng lại không có tia sáng trong mắt.

Lại phát bệnh, anh Sói cụp mắt. Cuối cùng anh cũng không cất hộp nhẫn về: “Anh còn có thứ cho tặng em.”

“Thứ gì?” Tiểu Hồng Mạo tò mò hỏi.

Anh Sói mở hộp ra, lấy nhẫn kim cương bản thân đã lựa kĩ càng. Anh cũng không đợi Tiểu Hồng Mạo tiếp tục hỏi, trực tiếp cầm tay phải của Tiểu Hồng Mạo, nhẹ nhàng lồng nhẫn vào ngón áp út của Tiểu Hồng Mạo.

“Đây là?” Ý thức được trên tay mình là thứ gì, Tiểu Hồng Mạo vô cùng ngạc nhiên, “Nhẫn cầu hôn sao?”

“Không phải.” Anh thề thốt phủ nhận.

“Rõ ràng là nhẫn.” Tiểu Hồng Mạo nói vô cùng chắc chắn vì cô sờ thấy hình dạng của chiếc nhẫn.

“Em không nhìn thấy mà, sao em biết vậy?” Anh Sói hỏi.

Quả nhiên vẫn bị anh phát hiện, Tiểu Hồng Mạo cười ngây ngô nói: “Em nghe nói, sau khi hai người kết hôn nếu cãi nhau thì phụ nữ thường nói lúc trước tôi bị mù mới gả cho anh. Giờ em không thấy gì nhưng vẫn muốn gả cho anh, có phải rất chân thành không?”

“Ừ, rất chân thành.” Sói ta nắm tay Khăn đỏ, thâm tình mà trịnh trọng thỉnh cầu, “Tiểu Hồng Mạo, gả cho anh nhé.”

Anh vốn muốn tìm một thời cơ hoàn mỹ để cầu hôn Tiểu Hồng Mạo, nhưng hầu như lần nào cũng sẽ xảy ra chút ngoài ý muốn. Nhẫn đã mua rất lâu mà vẫn chưa trao.

Nhưng giờ khắc này, ý tưởng của anh bỗng thay đổi. Cầu hôn không cần thời cơ hoàn mỹ, chỉ cần hai người hoàn mỹ thích hợp.

“Được.”

Mười năm sau.

Tập đoàn Huy Hoàng chính thức tuyên bố đã nghiên cứu thành công thuốc chữa trị cho năm trong mười căn bệnh nan y, chính thức đưa vào sản xuất.

Còn năm căn bệnh nan y nào thì chắc mọi người có thể đoán được.

HOÀN TOÀN VĂN


TH: Còn 1 ngoại truyện về Tào Nặc nữa, nhưng lười và bản edit chán đời quá nên toai không beta luôn. Tóm tắt: Mùa xuân của Tào Nặc, kể qua về hành trình làm diễn viên của anh, yêu nghề, kính nghiệp, không ngại gian khổ, cuối cùng cũng được báo đáp thành quả, trở thành nam diễn viên phụ xuất sắc nhất của giải Rồng Vàng (giải này tác giả bịa thôi) và gặp cô gái của đời mình.

Bonus: Ở phần ngoại truyện của Tào Nặc, các nhân vật phụ vẫn còn sống, tập đoàn của anh Sói vẫn chưa chế ra thuốc cứu Tào Nặc, nên thời gian sống của anh còn 1 năm (tổng thời gian là 5 năm), nếu chế ra thì ổng có thể sống tiếp (còn chế được không các bạn lại tự tưởng tượng tập 1) => Thời gian trôi qua được 4 năm, Tiểu Minh vẫn còn sống đến lúc Tào Nặc nhận giải thưởng, Tiểu Minh có ngỏm không? (Lại tự tưởng tượng x2). Còn Vu Cách và Bạch Tuyết thì sao? (Đoán xem x3). Muốn vã chết tác giả ghê, kiểu các bạn nghĩ họ còn sống thì tức họ còn, nghĩ không qua khỏi thì tức là không qua!

< Chương trước >

Đăng trong Tiểu Hồng Mạo tấn công

Tiểu Hồng Mạo tiến công – Chương 60

Chương 60: Tình yêu của hoàng tử và công chúa

Edit: Nấm
Beta: Alice

“Theo quy tắc cũ, hoàn thành nhiệm vụ này trước khi giá trị sinh mệnh còn lại cạn hết, thưởng ba tháng sinh mệnh.” Viện trưởng đưa tài liệu nhiệm vụ cho Tiểu Hồng Mạo.

“Chỉ ba tháng thôi á.” Tiểu Hồng Mạo không hài lòng với điểm thưởng lần này.

“Cô nghĩ khách hàng lớn như anh Sói có thể thường xuyên xuất hiện à.”

“Cũng phải, anh Sói nhà chúng tôi đương nhiên có một không hai.” Vừa nói đến anh Sói, cả người Tiểu Hồng Mạo bắt đầu xuất hiện bong bóng màu hồng.

Đối với hành vi bày tỏ tình cảm trần trụi này, viện trưởng chỉ có thể ném cho cô một ánh mắt vô cùng khinh thường.

Có thể nói người lớn tuổi nhất trong Bỉ Ngạn Hoa là ông, nhỏ tuổi nhất là bạn học Tiểu Minh, nhưng người duy nhất chưa từng yêu đương cũng là hai người họ. Bây giờ bạn học Tiểu Minh đang học đại học, làm thêm một thời gian ngắn nữa thì hoa đào sẽ nở rộ, đâu giống ông sống gần một nghìn năm chỉ được ngắm nhìn hoa đào.

Lúc bị địa phủ sai đến nhân gian làm việc, viện trưởng còn đau lòng cho loài người không biết liêm sỉ, vứt bỏ Nho giáo và tính hàm súc của tổ tông. Nhưng sau khi sống ở nhân gian một thời gian, tầm nhìn của viện trưởng cũng rộng hơn, suy nghĩ cũng tiến bộ, sau đó bỗng bắt đầu hâm mộ những đôi nam nữ thẳng thắn bày tỏ tình cảm trong lòng.

Không giống ông, tuy lúc trẻ cũng có mấy phòng thê thiếp, nhưng chưa từng có tình yêu. Theo cách nói của hiện đại thì hôn nhân của họ lúc đó thật ra chỉ để duy trì nòi giống.

“Viện trưởng, cháu mượn máy in một chút nhé.” Tiểu Hồng Mạo không hề biết mình chỉ nói bừa một câu đã khiến viện trưởng suy nghĩ sâu sắc về hôn nhân xưa và nay, cô cầm USB đến cạnh ông.

“Làm gì?” Viện trưởng kỳ lạ hỏi.

“Cháu in một thứ, ha ha…” Tiểu Hồng Mạo giơ USB hồng nhạt trong tay, cười lấy lòng.

Làm viện trưởng Bỉ Ngạn Hoa, người phụ trách công ty Sinh mệnh rất đáng quý, chỉ cần nhân viên của ông không bất hòa về tiền lương thì chuyện khác đều dễ nói. Không phải chỉ mượn máy in một chút thôi sao? Viện trưởng vô cùng hào phóng nhường máy tính của mình cho Tiểu Hồng Mạo.

Viện trưởng đi ra thì Tiểu Hồng Mạo ngồi xuống. Cô cắm USB, mở tài liệu đã được chuẩn bị sẵn trước, điều chỉnh tài liệu nhiệm vụ mình vừa cầm trong tay một chút rồi nhấp in, dùng giấy A4 sẵn có của Bỉ Ngạn Hoa, in ra một tài liệu nhiệm vụ hoàn toàn mới.

“Mục tiêu nhiệm vụ giả sẽ không được thưởng giá trị sinh mệnh.” Viện trưởng thấy toàn bộ quá trình làm giả nên nhắc nhở kịp thời.

“Biết, cháu ngốc như vậy sao? Làm giả nhiệm vụ công ty thì dù cháu chết mọi người cũng không bỏ qua cháu.”

“Đúng thế.”

Bọn họ là công ty con của tập đoàn địa phủ, sống bị công ty con quản, chết bị tổng công ty quản. Nghĩ như vậy, nếu người này chết thì hình như còn thăng chức nữa. Làm việc tốt có thể được tái sinh với phần thưởng vài chục năm thọ mệnh, phúc lợi có thể coi là rất tốt.

“Nhìn xem!” Tiểu Hồng Mạo cầm nhiệm vụ giả mới ra lò đối chiếu với nhiệm vụ mới viện trưởng vừa đưa cô. Sau khi xác nhận không có gì bất ngờ, cô quyết đoán xếp chồng các nhiệm vụ rồi tùy tiện bỏ vào túi.

“Sao Tần Vọng Chi này trông giống bạn trai cũ của Bạch Tuyết thế?” Viện trưởng hỏi.

“Ông biết sao.” Tiểu Hồng Mạo khiếp sợ nói.

“Nói đùa, người muốn gia nhập công ty chúng ta phải điều tra ba kiếp trước, mỗi đời lại tra thêm ba thế hệ, cô nghĩ có thể thích là vào à.”

“Vậy hai kiếp trước cháu là người thế nào?” Tiểu Hồng Mạo vừa nghe ông già này biết thông tin kiếp trước của mình thì lập tức không nhịn được tò mò hỏi.

“Cô á, kiếp trước cô là người đàn ông chỉ cao có một mét sáu hai.” Viện trưởng không biết thật giả nói.

“Gì!!!” Biết mình là đàn ông đã rất hoảng sợ, hơn nữa chỉ có một mét sáu hai, thật đáng khinh, “Không thể.”

Tiểu Hồng Mạo từ chối tin.

“Cô không tin thì hỏi tôi làm gì?”

“Bây giờ cháu là con gái đã cao một mét sáu hai, nếu cháu là nam sao vẫn là một mét sáu hai được?” Tiểu Hồng Mạo hỏi.

“Do cô thấp lùn nên mới ế vợ, mấy đời phải làm làm lão già ế đáng khinh nên kiếp này mới cầu xin Diêm Vương sắp xếp cho cô là phụ nữ.” Viện trưởng nói như thật. 

“Không thể nào, không thể nào, không thể nào.” Tiểu Hồng Mạo che tai lại, hét lên rồi chạy ra ngoài, “Cháu không tin, ông là kẻ lừa đảo.”

“Ha ha ha…” Viện trưởng bị chọc đến đập bàn cười to.

Tiểu Hồng Mạo rất hối hận vì mình đã quá rảnh mà chạy đến hỏi viện trưởng chuyện kiếp trước. Lời ông ta nói cô cũng không thể phân biệt thật giả nên tự khiến mình ghê tởm một lúc, suýt thì để lại bóng ma tâm lý.

“Sao sắc mặt em kém vậy?” Bạch Tuyết đợi Tiểu Hồng Mạo ở đại sảnh, lúc thấy sắc mặt khó coi của Tiểu Hồng Mạo thì không nhịn được hỏi han.

“Bạch Tuyết…” Tiểu Hồng Mạo ấm ức nhìn Bạch Tuyết.

“Sao vậy? Chẳng lẽ nhiệm vụ lần này cũng rất khó sao?” Tiểu Hồng Mạo vừa nhận nhiệm vụ từ chỗ viện trưởng. Lúc này vẻ mặt cô kém như vậy nên phản ứng đầu tiên của Bạch Tuyết là nghĩ cô lại nhận nhiệm vụ khó giải quyết, “Không phải, thường sẽ không liên tiếp bắt một người làm nhiệm vụ khó mà.”

Bạch Tuyết nói xong thì duỗi tay lấy giấy A4 trong tay Tiểu Hồng Mạo, muốn xem rốt cuộc là nhiệm vụ gì.

Tiểu Hồng Mạo thấy Bạch Tuyết chủ động duỗi tay cầm tài liệu, cô vô thức rụt tay lại.

“Chị xem giúp em một chút.” Tay lấy tài liệu bị Tiểu Hồng Mạo né tránh, Bạch Tuyết kì lạ nhìn cô.

“Vậy chị… Sau khi nhìn thì chị đừng quá kích động.” Nếu Bạch Tuyết chủ động muốn xem, đương nhiên Tiểu Hồng Mạo sẽ không từ chối.

Sao chị phải kích động? Bạch Tuyết khó hiểu nhướng mày, duỗi tay lấy tài liệu, mở trang đầu tiên đã ngốc tại chỗ.

Nam, Tần Vọng Chi, F quốc Hoa kiều, tổng giám đốc tập đoàn Tần…

Thông tin phía sau Bạch Tuyết không cần nhìn vì không ai có thể biết rõ thông tin của Tần Vọng Chi hơn cô ấy. Tay Bạch Tuyết bắt đầu vô thức run lên, cô nhìn gương mặt quen thuộc của Tần Vọng Chi trên tài liệu, như thể không thể hiểu vì sao Tần Vọng Chi lại xuất hiện trên tờ giấy này.

“Sao bỗng nhiên Tần Vọng Chi muốn tự sát?” Bạch Tuyết khó tin hỏi.

“Em đã xem qua.” Tiểu Hồng Mạo duỗi tay lật trang thứ hai, chỉ một hàng chữ in đậm cô mới gõ thêm, “Có thể vì điều này.”

Bạch Tuyết lập tức nhìn qua, chỉ thấy trên mặt giấy trắng mực đen in đậm: Ba năm trước bị bạn gái cũ vứt bỏ, nghi ngờ do chịu đả kích không thể chữa lành, chôn xuống hạt giống trầm cảm.

“Sao thế được.” Mặt Bạch Tuyết trắng bạch ra như tuyết, người cũng như tên.

“Chuyện này… Chị đừng lo lắng, em sẽ tìm cách cứu tổng giám đốc Tần về.” Tiểu Hồng Mạo nói rồi duỗi tay lấy tài liệu bị Bạch Tuyết cầm đi.

Nhưng hết lần này đến lần khác, Tiểu Hồng Mạo giựt bốn năm lần cũng không thể lấy lại tài liệu. Bạch Tuyết cầm chặt, giống như không nghe thấy lời Tiểu Hồng Mạo nói.

Tiểu Hồng Mạo thấy tình hình này thì biết kế hoạch của mình đã thành công một nửa.

“Tiểu Hồng Mạo…” Qua một lúc lâu, Bạch Tuyết mới phục hồi tinh thần, cô ấy quay đầu nhìn qua Tiểu Hồng Mạo. Nhưng chỉ gọi một tiếng, còn chưa nói lời nào thì nước mắt đã không kìm được tuôn rơi. Khuôn mặt tràn đầy tự tin ngày xưa giờ lại tràn đầy bàng hoàng và bất lực.

“Bạch… Bạch Tuyết…” Tiểu Hồng Mạo biết Bạch Tuyết sẽ đau lòng, nhưng cô không ngờ chỉ nhìn tài liệu mà Bạch Tuyết đã khóc thành thế này.

“Do chị… Tại chị… Cuối cùng chị vẫn hại Tần Vọng Chi.” Bạch Tuyết không thể tiếp nhận sự thật này, cả người choáng váng, mềm oặt ngã xuống.

“Bạch Tuyết.” Tiểu Hồng Mạo vội vàng đến đỡ nhưng không những đỡ bất thành mà còn bị Bạch Tuyết kéo ngã theo.

“Tiểu Hồng Mạo.” Bạch Tuyết nắm chặt tay cô, run rẩy nói, “Em cứu, cứu lấy anh ấy.”

“Em sẽ, chị yên tâm. Anh ấy là mục tiêu nhiệm vụ của em, chắc chắn em sẽ cứu.” Tiểu Hồng Mạo thấy Bạch Tuyết đau lòng như vậy, trong lòng áy náy không thôi. Nhưng vì cuộc sống hạnh phúc của Bạch Tuyết trong mấy năm tới, Tiểu Hồng Mạo vẫn quyết định tiếp tục nói dối thiện ý.

“Vì chị muốn anh ấy sống nên mới rời đi, vì sao chị làm nhiều thứ như vậy mà không có gì thay đổi.”

“Chị đừng hoảng, em sẽ đến xem sao Tần Vọng Chi lại thành thế này.” Tiểu Hồng Mạo cảm thấy cô không thể nghe thêm nữa, không chắc chắn cô sẽ áy náy nói chân tướng với Bạch Tuyết mất nên đành phải lấy cớ rời đi.

“Được, em đi đi, Tiểu Hồng Mạo đi nhanh lên.” Bạch Tuyết trả tài liệu về tay Tiểu Hồng Mạo, rồi lại đưa chìa khóa xe trong túi mình cho cô, “Em đi xe chị đi, nhất định em phải cứu anh ấy.”

“Vâng.” Hốc mắt Tiểu Hồng Mạo đỏ lên, chịu đựng sự áy náy trong lòng, tạm biệt rồi rời khỏi, để Bạch Tuyết lại trong đại sảnh.

Tiểu Hồng Mạo ngồi trong xe BMW, hít một hơi thật sâu, mới lấy điện thoại gọi cho Tần Vọng Chi.

“Tối nay Bạch Tuyết sẽ đi gặp anh, anh phải nắm chắc cơ hội này.” Tiểu Hồng Mạo nói.

“Tối nay?” Tần Vọng Chi nghi ngờ hỏi, “Cô có chắc sẽ thành công không?”

“Nếu anh thật lòng muốn quay lại với Bạch Tuyết thì nhất định sẽ thành công.”

“Đương nhiên tôi thật lòng.”

“Tần Vọng Chi.” Tiểu Hồng Mạo nhớ lại vẻ mặt đau lòng như chết đi của Bạch Tuyết vừa nãy, hung dữ nói với Tần Vọng Chi, “Nếu anh dám đối xử tồi tệ với Bạch Tuyết, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.”

Đột nhiên uy hiếp, Tần Vọng Chi cũng không tức giận, chỉ là vừa định trả lời thì bên kia đã cúp máy mất rồi.

“Sao có thể chứ, sao tôi có thể cầm dao đâm vào trái tim mình.”

Từ lần đầu tiên gặp cô ấy, cô ấy đã ở trong tim tôi.

Tần Vọng Chi quay đầu nhìn mặt trời treo cao ngoài cửa sổ. Anh ta cảm thấy mặt trời hôm nay quá chói mắt, liệu có thể lặn xuống nhanh một chút không.

Đương nhiên mặt trời sẽ không vì bất cứ ai mà thay đổi quỹ đạo tự nhiên của mình, phải chậm rãi quay nửa vòng, rồi mới đến bên kia địa cầu.

Màn đêm buông xuống.

Tần Vọng Chi về nhà, không kịp thay quần áo trên người đã ngây ngốc đứng trên ban công chung cư nhà mình, ngẩn ngơ nhìn con đường lớn trước mắt, chờ đợi một hình bóng quen thuộc chợt xuất hiện ở đó.

Tối nay Bạch Tuyết sẽ đến sao? Thật sự cô ấy sẽ đến sao?

Tối nay anh nói quay lại liệu sẽ thành công chứ?

Tần Vọng Chi hy vọng màn đêm sẽ rút ngắn đi một chút, để Bạch Tuyết có thể nhanh chóng xuất hiện trước mặt anh, cũng hy vọng màn đêm dài hơn một chút, để Bạch Tuyết không biến mất.

Cuối cùng, sau khi chờ đợi 1368 chiếc xe đi qua, chiếc xe thể thao màu đỏ quen thuộc cũng dừng trước cửa căn hộ trên đường lớn.

Tuy chỉ là một bóng hình nhưng Tần Vọng Chi vẫn vô thức run rẩy..

Là Bạch Tuyết, đây là xe Bạch Tuyết.

Cửa xe mở ra, một bóng dáng cao gầy xuống xe, cô ấy đứng trước cửa chung cư ngẩng đầu nhìn Tần Vọng Chi. Tần Vọng Chi nhìn lại, hai người đối mắt nhau, không ai chịu chớp mắt một cái.

Bạch Tuyết ngẩng đầu, trên tầng cao nhất của chung cư, chỉ có đèn nơi ban công nhà anh còn sáng, hơn nữa còn có hình bóng quen thuộc đang đứng đó. Cô biết, Tần Vọng Chi thấy cô.

Bạch Tuyết quay đầu nhìn đi hướng khác, cô đã dùng mười hai tiếng để quyết định, đương nhiên sẽ không dễ dàng từ bỏ. Cô quyết tâm bước lên phía trước, ấn chuông cửa chung cư của Tần Vọng Chi.

“King kong.” Chỉ một hồi chuông vang lên, cửa đã bật mở.

Bạch Tuyết không hề do dự đẩy cửa đi vào. Cô ấn thang máy, đi thẳng đến tầng cao nhất.

Khoảng khắc cửa thang máy mở ra, Tần Vọng Chi đã chờ sẵn ngoài cửa.

“Tần Vọng Chi…” Bạch Tuyết mỉm  cười bước ra khỏi thang máy, cách Tần Vọng Chi một bước.

“Sao em lại đến đây?” Tuy biết Bạch Tuyết sẽ đến, nhưng Tần Vọng Chi vẫn muốn hỏi theo lẽ thường.

“Em đến lấy đồ.”

“Cái gì?”

“Lần trước lúc anh cởi quần áo em khiến cúc áo sơ mi rơi mất, không biết còn ở trên thảm phòng khách của anh không?” Bạch Tuyết bình tĩnh hỏi.

Tần Vọng Chi ngẩn ra, hiển nhiên không ngờ Bạch Tuyết sẽ chủ động nhắc đến chuyện đêm đó. Hôm đó anh vốn định chuốc say cô để hỏi chút chuyện nhưng không ngờ lại bị Bạch Tuyết chuốc say.

Một đêm cuồng loạn, sáng hôm sau anh không thấy bóng dáng Bạch Tuyết đâu nữa. Tần Vọng Chi biết Bạch Tuyết sẽ không thừa nhận. Trong lòng anh vừa đắng ngắt vừa ngọt ngào, cả người bị giày vò đến phát điên.

“Em có thể vào trong tìm không?” Bạch Tuyết thấy Tần Vọng Chi không nói gì, lại hỏi.

“Có thể.” Tần Vọng Chi khó khăn lắm mới tìm lại giọng nói của mình.

Được sự cho phép, Bạch Tuyết mỉm cười khách sáo, nhưng không chờ Tần Vọng Chi dẫn đường, tự cô bước vào trước.

Tần Vọng Chi lại sửng sốt một lúc, anh cảm thấy hôm nay Bạch Tuyết hơi khác, nhưng lại không thể nói ra khác chỗ nào. Nghĩ tới nghĩ lui cũng không ra một đáp án. Cuối cùng anh đành phải xoay người về phòng.

“Tìm thấy chưa?” Tần Vọng Chi thấy Bạch Tuyết đứng trên thảm nhìn anh chằm chằm, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng hai người làm loạn trên thảm đêm đó, đôi tai dần nóng lên.

“Tần Vọng Chi…” Bạch Tuyết lại gọi.

“Hả?” Tần Vọng Chi nhìn sang.

“Em thích anh.”

Tần Vọng Chi không thể tin được nhìn cô, đôi đồng tử vô thức co lại: “Em… Vừa nãy em nói gì?”

“Tần Vọng Chi, em thích anh, chỉ thích mình anh.” Mãi đến khi biết anh muốn chết, em mới hiểu được cảm giác của anh lúc trước. Mặc kệ kết quả ra sao, em vẫn sẽ ở cạnh anh đến giây phút cuối cùng, “Tần Vọng Chi, có lẽ em cũng không sống được bao lâu nữa, nên… Nếu anh vẫn thích em,  chúng ta bắt đầu lại được không?”

“Tuyết Nhi…” Anh đã từng không cam lòng, đã từng oán trách, nhưng khoảnh khắc Bạch Tuyết chủ động thổ lộ với anh, tất cả mọi nỗi niềm đều tan biến. Giờ đây Tần Vọng Chi mới hiểu được, điều anh muốn nghe nhất chính là câu nói thích anh của cô.

“Lần này là em thổ lộ trước nên chia tay chỉ có thể do anh yêu cầu.” Tần Vọng Chi ôm chặt cô vào lòng, còn không quên nêu lên điều luật bá đạo.

“Được.”

Nếu cuối cùng em vẫn khiến anh tổn thương, vậy thì em sẽ bất chấp tất cả yêu anh thêm một lần.

Thật ra muốn chết rất dễ, làm bạn mới là thú nhận tuyệt nhất.

Không sợ hiện thực tra tấn, giữ vững tấm lòng yêu anh thuở ban đầu.

Tần Vọng Chi, chắc anh cũng nghĩ vậy nhỉ?

HẾT CHƯƠNG 60


< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Tiểu Hồng Mạo tấn công

Tiểu Hồng Mạo tiến công – Chương 59

Chương 59: Tiểu Minh nhập học

Editor: Bé Lá
Beta: Nhan Tịch

Ngày mùng 1 tháng 9.

Không biết ngày này có ý nghĩa đặc biệt gì mà được cả nước chọn làm lễ khai giảng, dường như cứ mùng 1 tháng 9 hằng năm thì đều là một ngày đẹp trời.

Hôm nay, tất cả mọi người trong Bỉ Ngạn Hoa đều tạm gác công việc nửa ngày, cùng nhau đưa Tiểu Minh tới trường nhập học.

Siêu xe, người đẹp, cộng thêm vị luật sư Vu Cách toả sáng đầy mình cùng diễn viên quần chúng Tào Nặc đẹp trai quá đáng kia, lúc bọn họ xuất hiện đồng loạt trở thành tiêu điểm của toàn trường.

“Tôi đã nói sẽ gây chú ý lắm mà.” Tiểu Minh vác hai cái balo, bất đắc dĩ nhìn mọi người xung quanh đang đổ dồn mắt về đây.

“Nhóc con cậu không cảm kích thì thôi, tôi đây vì để tiễn cậu đến trường mà đã từ chối một bộ phim đấy.” Tào Nặc vừa nói vừa tháo kính râm, nhân tiện vẫy tay với mấy nữ sinh tươi tắn xung quanh, khiến cho tất cả lập tức đỏ bừng mặt thét chói tai.

“Dù sao anh có đi thì cũng chỉ đóng vai người qua đường lên hình không đến hai giây thôi.” Tiểu Minh chế nhạo.

“Đi báo danh trước đã.” Vu Cách nhìn qua đám tân sinh viên đang đứng chỗ bảng hướng dẫn rồi nói.

“Mọi người đi đi, để tôi giúp Tiểu Minh mang hành lý đến ký túc xá.” Bạch Tuyết nhìn Tiểu Minh xác nhận lại, “Khu nam sinh tầng sáu phải không?”

“Vâng.” Có lẽ Tiểu Minh là người duy nhất không đi báo danh mà biết được mình ở phòng nào.

Bạch Tuyết đi đón Tiểu Hồng Mạo, sau đó dùng con xe BMW của mình lượn một vòng quanh sân trường, cuối cùng dừng lại ở dưới tầng sáu khu nam sinh. Bởi vì Tiểu Minh không cầm theo chìa khóa phòng nên Tiểu Hồng Mạo với Bạch Tuyết đành phải đứng dưới lầu chờ. Nhưng hai người này không an phận chút nào, bạn nói xem đợi người thì đợi trong xe là được rồi, hai người này ăn mặc xinh đẹp lại còn đứng chờ ngoài xe làm cho mấy chàng trai trẻ đi qua đều nhìn không chớp, không nỡ đi vào ký túc xá.

“Trước kia khi đi học, nam sinh cũng nhìn lén chị như vậy.” Bạch Tuyết nói xong rồi dùng tay vén tóc lên một chút, khiến xung quanh vang lên những tiếng hít sâu.

“Em cũng vậy.” Tiểu Hồng Mạo nghiêng đầu mỉm cười, bỗng nghe thấy tiếng chổi với chậu rửa mặt, cây lau nhà rơi bịch bịch, đều là đồ mới mua cả.

Bên kia, Vu Cách với Tiểu Minh đi đóng học phí, Tiểu Minh đưa giấy nhập học rồi lấy thẻ ngân hàng ra để đóng tiền học.

“Bạn học này, sao em không dùng thẻ ngân hàng của trường?” Giáo viên ở phòng đăng ký thắc mắc.

“Thẻ này không dùng được ạ?” Thẻ ngân hàng với giấy nhập học cùng được gửi tới, nhưng Tiểu Minh không muốn kích hoạt thẻ mới, nên không gửi tiền vào đó.

“Trường học chúng ta đều dùng thẻ ngân hàng Sơn Tra, em có thể dùng nó để mua đồ ở căn tin, đồ ăn vặt này nọ, tất cả đều dùng thẻ ngân hàng này.” Giáo viên nói.

“Vậy ư, về em sẽ mở thẻ ạ.”

“Vị giáo viên này.” Vu Cách đứng bên cạnh nghe thấy thì nhíu mày, anh rất nghiêm túc hỏi, “Trường này bắt buộc sinh viên phải sử dụng thẻ ngân hàng Sơn Tra à?”

“Bọn tôi không bắt ép ai cả. Có điều trường chúng tôi có rất nhiều hoạt động kinh doanh hợp tác với bên ngân hàng đó, cho nên bọn tôi đề nghị sinh viên nên sử dụng nó.” Giáo viên cười nói.

Vu Cách cười cười, lấy tờ danh thiếp đưa cho người giáo viên này rồi nói, “Theo nghề nghiệp của tôi phán đoán thì tôi có đủ căn cứ để nghi ngờ các người đang hành động phạm pháp, các người…”

Vu Cách thao thao bất tuyệt mười lăm phút, nói đến mức khiến giáo viên báo danh mặt mũi trắng bệch, sau đó không dám nói gì nữa. Đăng ký cho Tiểu Minh rồi nhanh chóng đuổi người.

“Anh Vu, anh nói như vậy sau này giáo viên ghim em luôn rồi, sao em đi học được đây.” Vừa mới đắc tội giáo viên, Tiểu Minh lộ ra vẻ mặt đau khổ nói.

“Nếu bọn họ dám làm khó cậu, tôi sẽ bảo anh ta đổi hiệu trưởng.” Vu Cách hừ lạnh một tiếng.

“…” Được lắm, anh trâu bò, anh lợi hại.

Lúc này Tào Nặc cũng đã mang đồng phục tới, cười nói: “Tôi đã nhận đồng phục giúp cậu rồi đây, bây giờ đến ký túc xá thôi.”

Ba người cùng nhau đi đến ký túc xá. Lúc đến gần mới thấy hai cô nàng xinh đẹp đang “làm mình làm mẩy” giữa đám đông, nhất thời đầu đầy vạch đen.

“Bảo sao muốn đến ký túc xá đầu tiên.” Tào Nặc hiểu ra, “Mấy đứa nhỏ ngây ngô, khó trách bị hấp dẫn bởi các cô gái trưởng thành.”

“Nhảm nhí!” Vu Cách trợn trắng mắt.

“Xong rồi!” Tiểu Minh sống không còn luyến tiếc, cậu dám cam đoan ngày hôm nay trôi qua, nam sinh cả sáu tầng sẽ đều biết cậu là ai.

“Tiểu Minh, báo danh xong rồi hả?” Tiểu Hồng Mạo cười hớn hở vẫy tay với Tiểu Minh.

Bạch Tuyết cũng tao nhã xoay người, tháo kính râm che khuất con ngươi xuống, cuối cùng cũng lộ ra gương mặt mọi người mong chờ đã lâu. Một đôi mắt xinh đẹp cùng nụ cười duyên dáng động lòng người, làn váy khẽ đung đưa trước gió. Mặt trời rực rỡ ngày hè, trước chiếc xe BMW màu đỏ, hai cô gái một uyển chuyển hàm xúc, một người thì tinh nghịch, một người như từ trong tranh bước ra.

Trong đầu tất cả tân sinh viên lúc này đồng loạt vang lên: Vào đại học thật tuyệt vời.

“Tạo dáng chắc cũng nửa ngày rồi hả?” Làm người trong giới giải trí, Tào Nặc liếc mắt một cái cũng nhìn ra hai người đang ra vẻ.

“Mau lên lầu thôi.” Tiểu Minh muốn giả vờ không quen, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Hôm nay sao bọn họ lại muốn đưa mình đến trường chứ ! ! !

Phòng 506.

Phòng ngủ trong bốn năm tới của Tiểu Minh, lúc mọi người đi vào thì ba người trong phòng đã đến trước.

“Xin chào mọi người, tôi là anh cả của Tiểu Minh.”

“Anh hai.”

“Chị cả.”

“Chị hai.”

“Tiểu Minh của chúng tôi sau này phải nhờ mọi người chăm sóc nhiều rồi.” Bốn người theo thứ tự nhiệt tình giới thiệu bản thân.

“Bây giờ không phải có kế hoạch hóa gia đình sao? Sao gia đình mọi người lại đông vậy?” Một sinh viên ngốc nghếch không bị sắc đẹp hấp dẫn, hỏi ra thắc mắc trong lòng.

“Có cần tôi mang hộ khẩu cho cậu xem không?” Vu Cách nhìn qua cậu sinh viên phá lệ nghiêm túc này.

“Không… Không cần đâu.” Mọt sách sợ hãi nói.

Tiểu Minh đặt tay lên trán, không còn mặt mũi nào đối diện với bạn cùng phòng tương lai.

Cũng may ngoại trừ Vu Cách ra thì ba người còn lại EQ không tệ lắm, đặc biệt Tào Nặc chỉ mất năm phút đã thu phục được ba người bạn cùng phòng của Tiểu Minh. Cuối cùng lúc mọi người rời đi, Tào Nặc đưa cho bọn họ một tờ giấy, trên đó có ghi phương thức liên hệ với cả bốn bọn họ.

“Sức khỏe của Tiểu Minh không tốt lắm, nếu cậu ấy bỗng ngất xỉu hoặc run rẩy thì làm phiền mọi người liên hệ với chúng tôi.” Tào Nặc dặn dò.

“Được ạ, anh hai yên tâm.” Nhóm thiếu niên nhiệt tình đáp ứng, đồng thời âm thầm quyết định, sau này nhất định phải đặc biệt chăm sóc bạn học Tiểu Minh.

“Vậy bọn tôi đi đây, cuối tuần nhất định phải về một ngày đấy nhé.” Bạch Tuyết vỗ đầu Tiểu Minh.

“Biết rồi, mọi người đi mau đi.” Tiểu Minh ghét bỏ nói.

Mọi người cười cười, vẫy tay với bạn cùng phòng của cậu rồi rời khỏi. Ký túc xá lập tức yên tĩnh lại, Tiểu Minh lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, may là đi rồi.

“Thật hâm mộ mà.”

“Đúng vậy, trong nhà có nhiều anh trai chị gái quan tâm cậu như vậy.”

“Hơn nữa ai cũng đẹp trai xinh đẹp nữa.”

“Cũng tạm thôi.” Tiểu Minh vuốt sau ót, không còn mất kiên nhẫn như ban nãy, có chút đắc ý thừa nhận.

Lúc Tiểu Minh đến Bỉ Ngạn Hoa mới có mười hai tuổi, khi đó cậu vẫn còn đang học cấp hai, là người nhỏ tuổi nhất trong viện. Lúc trường khai giảng đều là Tiểu Minh một mình đi báo danh, khi đó cậu còn nhỏ luôn rất hâm mộ những học sinh khác có bố mẹ đi cùng. Về sau mỗi năm khai giảng, Tiểu Minh luôn là người đi cuối cùng, như vậy sẽ không phải thấy hình ảnh vui vẻ hòa thuận này nhiều nữa.

Cho tới năm thứ hai, Tào Nặc bỗng tóm Tiểu Minh ở trong viện hỏi: “Nhóc con, anh nghe nói hôm nay cậu khai giảng, cậu không đi báo danh à?”

“Lát nữa em sẽ đi.” Tiểu Minh mười ba tuổi trả lời.

“Chiều đến nơi rồi cậu còn lát nữa, lát nữa giáo viên tan tầm hết rồi. Có phải không có tiền học không, anh giúp cậu đóng.”

Lần đó Tào Nặc đi, không biết chủ nhiệm lớp nói gì với anh mà về sau chỉ cần lớp có hoạt động phụ huynh gì thì đều gọi điện cho Tào Nặc.

Đến năm thứ ba, Vu Cách vào đây. Mặc dù bình thường Vu Cách nhìn rất lạnh lùng nhưng anh lại tham gia khóa phụ huynh do chủ nhiệm lớp yêu cầu, nguyên nhân là sợ kỳ thi đầu tháng ba gây áp lực cho Tiểu Minh, nhưng thật ra lấy thành tích lúc ấy của cậu cho dù có ngủ cũng có thể đạt điểm vào cấp ba.

Sau đó đến năm tư, Bạch Tuyết xuất hiện. Các học sinh cấp ba đều luôn miệng nói hâm mộ Tiểu Minh có một người chị xinh đẹp dịu dàng, mặc dù một chút dịu dàng Bạch Tuyết cũng không có.

Cứ như vậy từng bước cho tới nay, bây giờ cậu có anh cả, anh hai, chị cả, chị hai, bốn người anh trai chị gái yêu thương cậu.

Ra khỏi cổng trường, bốn người không ăn cơm trưa, vội đi làm việc của riêng mình. Vu Cách tiếp tục về trụ sở tăng ca, Tào Nặc đi thử vai phim điện ảnh, Bạch Tuyết với một nữ diễn viên thảo luận về trang phục thảm đỏ, còn Tiểu Hồng Mạo về phòng làm việc giúp Bạch Tuyết xử lý một số công việc khác.

“Buổi chiều đạo diễn Lâm có gọi điện thảo luận về chuyện hợp tác.” Tiểu Hồng Mạo báo cáo lại công việc chiều nay cho Bạch Tuyết, “Họ đang lên kế hoạch quay một bộ phim thời trang, nữ chính là một nhà thiết kế, vì vậy bọn họ muốn chị giúp họ thiết kế tất cả quần áo trong bộ phim.”

“Dùng bản thiết kế của chị cho diễn viên nữ?” Bạch Tuyết hỏi.

“Đúng vậy.”

“Một bộ lễ phục của chị giá mấy trăm vạn, bảo chị thiết kế thì tính xài hết bao tiền đây?” Bạch Tuyết hỏi.

“Bọn họ nói sẽ giúp chị tuyên truyền.”

“Bạch Tuyết chị mà cũng cần người tuyên truyền?”

“Nam nữ chính là những ngôi sao mới nổi gần đây, bộ phim này có lẽ sẽ nổi tiếng.” Tiểu Hồng Mạo nói.

“Không có tiền thì không bàn nữa.” Bạch Tuyết quyết đoán từ chối.

“Vậy được, để em từ chối.” Tiểu Hồng Mạo nói xong rồi ghi chú lại, “À phải rồi, mai em xin nghỉ nhé.”

“Có nhiệm vụ mới hả?” Bạch Tuyết hỏi.

“Vâng, ông lão viện trưởng mới gọi cho em, bảo mai đến văn phòng gặp ông ấy.” Tiểu Hồng Mạo lo lắng nói, “Hy vọng sẽ không phải nhiệm vụ khó khăn như của anh Sói.”

“Chủ yếu em là nữ không thể gả hai lần được.” Bạch Tuyết đùa giỡn nói.

“Xuống địa ngục đi.” Hai người trêu chọc nhau vài câu, Tiểu Hồng Mạo cúp máy, lấy một vài đồ vật này nọ, định đi tìm anh Sói ăn cơm, không ngờ đụng phải tiểu đáng thương Tần Vọng Chi.

Đúng vậy, từ khi biết Tần Vọng Chi uống say bị Bạch Tuyết giở thú tính cưỡng bức, Tiểu Hồng Mạo nhìn thế nào cũng thấy Tần Vọng Chi đáng thương.

“Xin chào.” Tần Vọng Chi lễ phép gật đầu với cô.

“Tần tổng, anh đến tìm Bạch Tuyết à, hôm nay chị ấy không ở đây.” Tiểu Hồng Mạo cười nói.

“Tôi biết.” Tần Vọng Chi khổ sở cười nói, “Mấy hôm nay cô ấy cũng không ở đây.”

“À… Vậy sao?” Tiểu Hồng Mạo biết Bạch Tuyết gần đây đang tránh Tần Vọng Chi. Mặc dù người phụ nữ này ngoài miệng nói đánh chết cũng không nhận, nhưng thật ra sợ muốn chết, có thể không đến phòng làm việc thì sẽ không tới.

“Lần này gặp được cô rồi, tôi có thể tâm sự với cô không?” Tần Vọng Chi hỏi.

“Ngại quá, tôi hẹn bạn trai ăn cơm rồi.” Tiểu Hồng Mạo từ chối.

“Không làm chậm trễ cô đâu, chỉ năm phút thôi.”

“Năm phút…” Tiểu Hồng Mạo nhìn đồng hồ, nói: “Được, anh nói đi.”

“Tôi muốn quay lại với Bạch Tuyết, hy vọng cô có thể giúp tôi.” Giọng điệu của anh ta tuy đơn giản thẳng thắn, nhưng lại rất thành khẩn, “Làm ơn.”

“Hả…” Tiểu Hồng Mạo lắp bắp kinh hãi, do dự một chút vẫn quyết định không nhúng tay vào việc này, vì vậy uyển chuyển nói, “Anh thích thì phải theo đuổi chứ, nếu Bạch Tuyết thích anh, chắc chắn sẽ đồng ý thôi.”

“Bạch Tuyết chỉ còn lại chưa đầy nửa năm nữa, tôi sợ không kịp.” Tần Vọng Chi nói đến câu không kịp, giọng điệu rõ ràng trầm hẳn xuống.

“Cho dù hai người có quay lại thì cũng chỉ bên nhau được nửa năm thôi.” Tiểu Hồng Mạo dò hỏi, “Nửa năm sau, Bạch Tuyết mất thì anh làm sao đây?”

“Tôi không biết.” Tần Vọng Chi không dám nghĩ đến sau này, tưởng tượng thôi đã khiến anh khó thở.

“Anh có… muốn chết cùng Bạch Tuyết không?” Tiểu Hồng Mạo hỏi.

“Cái gì?” Tần Vọng Chi khiếp sợ ngẩng đầu, phản ứng không kịp.

“Kinh ngạc vậy à, xem ra không nghĩ tới cái chết rồi, quả nhiên là người chỉ nói lời ngon tiếng ngọt.” Tiểu Hồng Mạo biết khúc mắc của Bạch Tuyết nằm ở đâu, nếu chắc chắn Tần Vọng Chi sẽ không bởi vì cái chết của Bạch Tuyết mà rời đi, thì không bằng…

“Được, tôi giúp anh.” Tiểu Hồng Mạo cười gian trá dựng hai đầu ngón tay, “Nhiều nhất hai ngày, tôi sẽ giúp anh thu phục Bạch Tuyết.”

“!!!” Đồng ý rồi?

HẾT CHƯƠNG 59


< Chương trước | Chương sau >