Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới ngập tràn hương vị em – Chương 72

Chương 72: Ngoại truyện 3: Bánh bao

Edit – Lam

“Dự báo thời tiết nhắc nhở ngài rằng hôm nay có mưa rào kèm theo sấm chớp, nhiệt độ không khí dao động từ 13 đến 20 độ C, xin hãy chú ý mang theo đồ đi mưa.”

Du Việt ngồi trên sofa, xem chừng Cố Văn Tư bận rộn tới lui, một tay xách balo một tay cầm ô che rồi bỏ hết lên tủ giày.

“Em nhờ A Mỹ dạy một khóa đào tạo làm mẹ, hẳn là đến tối mới về được.” A Mỹ là vợ Lưu Tuấn, nhờ sinh ba đứa bé nên bây giờ hơi giống một người thầy hướng dẫn.  

Du Việt cảm thấy so với mình, A Mỹ kia đã trở thành niềm vui mới của Cố Văn Tư, ngày nào cũng liên lạc không ngừng với cô ấy, miệng toàn nhắc tới cô ấy. Đây quả là chuyện khiến người ta tức điên.

Có lẽ do sắc mặt anh quá khó coi, Cố Văn Tư vốn đã thay giày, thấy vậy bèn quay lại ngồi sofa, ôm cổ anh làm nũng: “Anh yêu, khóa đào tạo này rất quan trọng. Ba mẹ đều ra ngoài du lịch, đành phải phiền anh chăm sóc con. Em nhất định sẽ về sớm, về rồi sẽ bồi thường anh mà, quyết định vậy nha.”

Nụ hôn in trên má, Du Việt nhìn Cố Văn Tư đứng dậy rời đi. Cửa vừa đóng lại, lát sau mưa bắt đầu rơi tí ta tí tách. Trong phòng trở nên yên tĩnh, anh chỉ biết cúi đầu ‘mắt to trừng mắt nhỏ’ với thằng nhóc trong lòng.

Có thể thấy rõ là thằng nhóc cực bất mãn với gương mặt lạnh lùng của ba nó, chân vừa đạp đã tè ra.

Sau khi kết hôn bốn năm, khi Cố Văn Tư 29 tuổi, Du Việt 30 tuổi thì hai người có con. Chín tháng mang thai dằn vặt già trẻ lớn bé trong nhà tan tành mây khói, cuối cùng sinh ra một bánh bao nhỏ vào mùa xuân.

Đó là một bé trai mạnh khỏe, ông nội của sếp Du đặt tên cho cháu trai là Du Hoài Hạnh, mang ý nghĩa cả đời may mắn, cả nhà đều gửi lời chúc phúc.

Thằng nhóc di truyền gen tuyệt vời của ba mẹ, lúc sinh ra da thịt non mịn cực đẹp, mới nửa tuổi đã ngoan ngoãn vô cùng, trước mặt người lớn rất ít khóc.

Nhưng Du Việt biết thằng nhỏ này đầu óc quỷ quyệt lắm.

Đến giờ cơm trưa, sếp Du tự mình xuống bếp pha sữa cho con, ngoài ra còn có một bát táo nghiền làm bữa phụ.

“Ăn đi.” Anh bế thằng nhóc lên đùi, cầm bình sữa đặt bên miệng nó. Bé con vừa chớp mắt đã giơ tay hất ra.

Du Việt: Ngon ha, mới sáu tháng cánh đã cứng rồi nhỉ?

Sắc mặt anh quá đáng sợ, thằng nhóc bĩu môi, mí mắt ầng ậc nước rồi khóc òa lên.

“Du Hoài Hạnh, ba nói cho con biết, khóc không thể giải quyết vấn đề đâu. Hôm nay mặc kệ con ăn hay không, cơm trưa chỉ có bấy nhiêu đó, nếu không thì con bụng đói chờ mẹ về, ba ba không thông cảm cho đâu.” Du Việt buông bình sữa và vỗ lưng con trai, thằng nhóc gân cổ khóc rống, nước mắt như lụt lớn vỡ đê.

Thực ra mọi khi Cố Văn Tư ở nhà luôn làm bữa phụ đa đạng luân phiên, rau dưa nghiền, trái cây nghiền, canh cá bạc xé sợi, cá cay nấu với cà chua nghiền, mỗi ngày đều đổi món. 

Còn bây giờ, sếp Du có thể cho nó phần táo nghiền đã coi như không tệ rồi.

Du Hoài Hạnh nhớ tới lại đau lòng chớp mắt, òa ~~~ nó muốn mẹ mềm thơm ~~~

“Không riêng gì con, ba cũng muốn, bây giờ im lặng đừng gào khóc nữa.” Du Việt nhịn không được mà nhìn đồng hồ, Cố Văn Tư ra ngoài cùng lắm được một tiếng, nhưng còn năm tiếng nữa cô mới về nhà.

“Đừng gào nữa, bằng không ba lập tức đưa con về quê, để ông nội bà nội và bác cả chăm sóc con.” Du Việt nói thẳng, chẳng biết thằng nhóc nghe có hiểu không nhưng nó nín khóc cực nhanh.

“Vậy thì ngoan, ăn đi.” Sau đó anh rất thuận lợi cho nó uống sữa.

Nhìn con trai mình vừa nén lệ vừa ra sức uống, Du Việt không kiềm được mà nghĩ, ông nội bà nội có dọa người đến thế không? Hay là anh cả suốt đời không kết hôn kia quá đáng sợ, nếu bảo anh ta nuôi con thì có lẽ…

“Rửa mông cho nó hai lần nữa, vừa rồi lại tè ra.” Du Tạ đeo bao tay trắng, ra lệnh cho cô giúp việc.

“Đút cơm kiểu gì thế, không thấy nó nhổ ra hết sao?! Mau ném cái yếm đi!”

“Để tôi thấy chỗ nào chưa lau khô, các người lo rửa cổ đi.” Du Tạ cười dữ tợn.

Du Việt: Nghĩ vậy đúng là bác cả khủng bố như ác ma.

Hai bố con ăn cơm trưa qua loa, Du Việt vốn định ôm con ngủ hết buổi chiều, không ngờ bà xã đại nhân lại ra chỉ thị: Anh yêu, chiều nay ra ngoài mua hộ em túi tã giấy nhé, giờ cứ mua loại có nhãn hiệu là được.

Hơn nữa không có cách nào ném trẻ nhỏ ở nhà, sếp Du đành bế Du Hoài Hạnh ra cửa. Bảo vệ và tài xế thấy một đứa trẻ đang ngồi trên tay sếp Du lạnh lùng, rõ ràng cái mặt rất thối, tay nó còn cầm núm cao su.

“Đừng làm rộn.”

Thằng nhóc đặc biệt thích ra ngoài, thấy người đi đường qua cửa sổ xe mà vui sướng đến độ không kiềm được. Tài xế nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, tự giác lái chậm lại.

Du Việt từ chối đề nghị chăm con hộ của tài xế, tự mình bế Du Hoài Hạnh vào cửa hàng, dọc đường nhận được được vô số ánh nhìn.

“Thật ngại quá, loại tã giấy L mà bé cưng thích đã bán hết rồi.” Cô gái bán hàng sáng mắt, nhìn người ba trẻ anh tuấn lịch sự ở trước mặt: “Ngài có muốn xem thử Hoa Vương hoặc nhãn hiệu khác không? Bây giờ chúng tôi đang tiến hành đẩy mạnh tiêu thụ, rất có lời.”

Du Việt nhíu mày, thấy kệ hàng trước mắt bày từng túi tã giấy nhãn hiệu khác, kiểu cách khác, trên bề mặt đều quảng cáo các bé cưng đáng yêu như nhau.

Anh tập trung suy nghĩ một lát, đột nhiên hỏi con trai trong lòng: “Du Hoài Hạnh, con muốn loại nào, cho con dùng chứ không phải ba dùng.”

Thằng nhóc nhìn ba mình rồi ê ê a a, thò tay muốn lấy.

“Loại này đi, gói giúp tôi loại L.”

“Được ạ!”

Mua tã giấy, cặp mắt thằng nhóc vừa xoay quanh đã ê a với tay lấy bình sữa bên cạnh, người bán hàng nhanh tay lẹ mắt giới thiệu: “Bé cưng quả là biết nhìn, đây là bình sữa kiểu mới nhất của cửa hàng chúng tôi, phòng tránh bỏng tay, vật liệu bảo vệ môi trường lại không độc hại.”

“Bộ áo liền quần của trẻ em cũng là chất liệu vải mới nhất, không những hút ẩm thoáng khí mà còn dễ giặt sạch ạ.”

“Ôi trời ơi, đồ chơi có ích cho trí tuệ này cũng có thể xem thử đó.”

Du Việt cau mày: “Du Hoài Hạnh, con đủ rồi nha.”

Năm giờ chiều, mưa dông đã ngớt.

Cố Văn Tư vào nhà thì thấy chồng và con trai đang nằm ngủ trên sofa chờ mình, bên cạnh còn có một đống thùng giấy, nhìn hai người một lớn một nhỏ như vậy có đôi chút giống nhau.

“Vất vả cho anh.” Cô bước qua hôn người đang ngủ, trong mơ anh vẫn ôm chặt con trai không buông.

Thằng nhóc thổi bong bóng, cô cũng véo nhẹ nó: “Con cũng vất vả rồi.”


Ngoại truyện 4

Edit – Lam

“Nữ thì hai vòng rưỡi 800 mét, nam thì ba vòng 1000 mét, chuẩn bị bắt đầu!” Ba năm cấp ba học thể dục, chỉ riêng tiết này là kiểm tra chạy cự li dài cả nam lẫn nữ. Đến lúc thi cuối kỳ, có thể ra ngoài loanh quanh vài vòng đều trở nên xa xỉ.

“Lưu Danh Mỹ, cậu chạy mà đầu gối cứ cong vào trong, tư thế này không đúng nha, nhìn từ đằng sau y như châu chấu.” Bởi vì nam nữ chung đường chạy nên đội hình hơi lộn xộn. Có nam sinh chê cười, chạy từ sau vượt lên, thoải mái chen lách đẩy các nữ sinh ra sau.

“Ai cần cậu lo! Tránh ra!” Sắc mặt Lưu Danh Mỹ đỏ bừng, thở hổn hển mắng chửi. Nam sinh kia cười ha ha, cố ý chạy đến bên cạnh nói cười đùa giỡn với cô ta.

Bấy giờ lớp trưởng dẫn theo vài người chạy mau, vèo một phát đã tiến lên, đội hình chia làm một đường dài thanh mảnh, khoảng cách trước sau vượt hơn nửa sân thể dục.

Cố Văn Tư và một số nữ sinh chạy ở vị trí chính giữa đội chính, bước chân đều đều, hơi thở coi như ổn định.

“Không được, tớ chạy hết nổi rồi.” Đại Hùng thở hồng hộc, cậu ta đã tụt lại đằng sau đội hình với nữ sinh, nam sinh duy nhất còn đi theo bên cạnh chỉ có Du Việt, anh vừa nghe vậy đã thản nhiên nói: “Tớ chạy cùng cậu.”

“Tốt như vậy, đúng là anh em!” Đại Hùng cảm động rơi nước mắt nóng bỏng, Du Việt chỉ nhìn bóng người không xa ở phía trước.

Tới đoạn 200 mét cuối cùng, Cố Văn Tư dần dần tụt lại phía sau. Bước chân cô trở nên lộn xộn chậm chạp, mỗi lần hoạt động đều có vẻ cố hết sức, Du Việt từ từ rút ngắn khoảng cách, chạy sát sau lưng cô.

“Hộc hộc… hộc…”

Tiếng thở dốc của cô to như vậy, đuôi ngựa vốn buộc gọn đã rối hơn nửa, mấy sợi tóc dán dính vào cổ, sau lưng ướt đẫm mồ hôi.

Anh cứ thế mà nhìn không chớp mắt, phía trước hai người đã gần đến mức chỉ cần duỗi tay ra là đủ cự ly.

Hình như anh nghe tiếng Đại Hùng kêu mình ở sau lưng, nhưng anh không rảnh để ý nữa, giờ phút này chỉ biết nhìn bóng dáng căng chân chạy như điên kia, anh muốn bắt được cô.

Hai mét, một mét, còn kém một chút, anh vươn tay.

“3 phút 40 giây!”

Cuối cùng Cố Văn Tư đã vượt qua điểm cuối cùng, chạy 800 mét suýt làm cô tắt thở. Dây cung vừa đứt, chân cô lập tức nhũn đến độ quỳ xuống đất, bỗng dưng đằng sau có người vươn tay ra chụp, cơ thể cô bay bổng một phát rồi lăn vào lòng người ta.

“Cậu?” Cố Văn Tư mở to hai mắt nhìn.

Hai người đều thở hồn hộc, cơ thể nóng bỏng.

Du Việt lập tức bừng tỉnh, ngồi dậy phát hiện mình còn đang nằm trên sofa, chẳng qua nhóc quỷ nghịch ngợm đã được chuyển vào giường baby, trên người mình có thêm tấm chăn.

“Dậy rồi à, rửa mặt rồi ăn cơm anh ơi.”

Cô gái trong mơ đang ở dưới bếp nấu cơm cho anh, mùi hương bay ra, bóng dáng thướt tha của cô phản chiếu trên tường, Du Việt co một chân, yên lặng đứng nhìn.

Tốt quá.

Cuối cùng tóm được rồi.

HOÀN


CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐÓN ĐỌC VÀ ỦNG HỘ.

< Chương trước >

Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới tràn ngập hương vị em – Chương 71

Chương 71: Ngoại truyện 2: Nội y viền ren

Editor – Lam Đẹp Troai

“Ngày mai anh phải đi công tác ở Bắc Kinh, một tuần sau mới về.”

Sáng sớm thức dậy, Cố Văn Tư ngồi chải đầu trước bàn trang điểm, giám đốc Du bỗng dưng kề sát lưng cô: “Đi cùng anh nhé?”

Anh sà tới cọ cọ cổ cô, Cố Văn Tư đẩy anh ra: “Không đi, lần trước tới Hải Nam tổ chức hội nghị, em đi theo anh. Kết quả ở lỳ trong khách sạn, anh chẳng có thời gian ở bên em.”

“Anh sắp xếp người ra ngoài đi dạo với em.” Du Việt vừa dỗ vừa nói: “Em không đi theo, không lo tối đến anh và người khác ra ngoài uống rượu trăng hoa à?”

“Em chẳng lo đâu, có Lưu Tuấn đi theo anh, đánh chết anh ta cũng không dám.”

Cố Văn Tư đứng dậy sửa cổ áo sơ mi cho anh, anh ôm eo cô và cúi xuống hôn: “Ngoan ngoãn đợi anh về.”

Kết hôn hai năm rưỡi, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.

Hiện giờ ‘Nửa món ăn, cả tấm lòng’ đã trở thành chuỗi cửa hàng bánh ngọt sang trọng trên toàn tỉnh Thăng Dương [1]. Cố Văn Tư không cần tự mình tới cửa hàng chế biến, bây giờ Weibo của cô đã đạt tới cả triệu fan hâm mộ, cách vài ngày livestream một lần đều có lượng khán giả siêu khủng.

[1] Tỉnh Thăng Dương, gọi tắt là tỉnh Dương.

Dù không kiếm được nhiều (tiền) bằng giám đốc Du, cô cũng là một đầu bếp nhỏ từ tầng dưới chót dốc sức lên cao trở thành nhân vật làm mưa làm gió trong giới ẩm thực. Sau này, tổ chức Vua đầu bếp tranh tài, người ta lại mời cô làm giám khảo, xem như là người đáng tin cậy trong giới này.

Bách hóa Mật Tư ngày càng mở rộng, không hề chọn cách tranh đoạt địa bàn với Bách hóa Thượng Nhân ở Thượng Thành, phạm vi kinh doanh dần dần rộng ra khắp cả nước. Phía Bắc tới tận ba tỉnh Đông Bắc, phía Nam tới đảo Hải Nam, phía Tây tới biên giới Tây Tạng, phía Đông tới Giang Tô – Chiết Giang.

Người đàn ông ấy cũng trở nên xuất sắc hơn hẳn cha anh.

“Reng reng reng” — Điện thoại bàn trong nhà vang lên.

“Văn Tư à, chiều nay về nhà một chuyến đi. Mẹ làm chăn mền mới cho con.” Mẹ Tiết gọi tới, vui vẻ nói chuyện với Cố Văn Tư.

Sau khi cô chiến thắng, tiệm cơm của ba Cố cũng sang nhượng cho “máy cắt rau” Tiểu Chu. Bây giờ nghe nói càng mở rộng càng to, tuyển thêm vài nhân viên nhưng Tiểu Chu vẫn không kết hôn.

Con gái và con rể đều có sự nghiệp, cái ăn cái mặc trong nhà không cần lo. Ba Cố và mẹ Tiết vẫn ở căn nhà cũ, nói cho oai là hưởng thụ cuộc sống.

“Mẹ à, ba đâu ạ?”

Cố Văn Tư có xe riêng, về tới nhà mới phát hiện trong phòng chỉ có một mình mẹ.

“Ba con đăng ký lớp năng khiếu dành cho người già, chiều nay đến lớp, bảo là phải ra bờ sông vẽ cỏ cây.” Mẹ Tiết chỉ vào bộ tranh [Gà Con Ăn Gạo] treo trên tường: “Cả đời nấu cơm, thế mà mẹ không biết ông ấy vẫn chưa bỏ sở thích vẽ tranh hồi trẻ. Già rồi, cứ để ông ấy say mê đi.”

Cố Văn Tư mỉm cười.

“Con xem, đây đều là vải bông do họ hàng dưới quê đưa cho, toàn là chất liệu tốt cho con làm chăn mền đó.” Mẹ Tiết làm như bảo bối, xòe ra cho cô xem. Mặt vải còn thêu chữ Hỉ đỏ và con cháu đầy đàn, cô đành phải ấp a ấp úng đồng ý.

“Tiểu Du lại đi công tác à?” Mẹ Tiết hỏi.

Cô gật đầu.

“Các con kết hôn cũng gần ba năm rồi nhỉ, định khi nào có con?”

“Anh ấy không có nhắc tới.” Cố Văn Tư nói nhỏ.

Kết hôn hai năm rưỡi… Du Việt vẫn không muốn có con, ở nhà kiên trì dự phòng cả mớ Okamoto. Tuy cuộc sống vợ chồng ngọt ngào nhưng chưa hề mắc sai lầm lần nào.

Thỉnh thoảng lướt một vòng bạn bè sẽ thấy Lưu Tuấn đăng status kèm theo những bức ảnh không thể tách rời tổ tông lớn trong nhà và ba vị tổ tông nhỏ.

“Coi Lưu Tuấn người ta kìa, hai năm ôm ba đứa.”

Trợ lý cấp cao Lưu Tuấn đã quen chơi bời trăng hoa, Cố Văn Tư còn tưởng anh ta rong chơi thêm mấy năm nữa, không ngờ một lần xem mắt đã mau chóng rơi vào bể tình. Đối tượng là một chị gái hơn anh ta ba tuổi, là giáo viên tiểu học dịu dàng khôn khéo.

Dùng cách nói của anh ta tức là: Sa vào. (Ái tình)

Sau khi hai người kết hôn thì mau chóng muốn có con, hai năm ôm ba đứa, sinh hai trai một gái khiến mẹ Tiết hâm mộ không thôi.

“Con cũng sắp hai mươi tám tuổi rồi, không phải mẹ giục con, mà là phụ nữ qua ba mươi tuổi thì sức khỏe không tốt nữa. Tương lai sinh con rất vất vả, khả năng khôi phục không bằng trước đó, thôi thì thừa dịp bây giờ còn trẻ tuổi.”

Mẹ Tiết làm như vô tình cố ý nhắc đến, Cố Văn Tư nhìn chữ Hỉ trên chăn, không rõ cảm giác trong lòng mình.

Sau khi về nhà, chăn bông phơi nắng đón gió phấp phới trên ban công nhà sếp Du. Cố Văn Tư rầu rĩ vô cùng, tiện tay thu dọn này nọ.

Dù sao nơi này luôn có thể phát hiện một số thứ khiến người ta chưng hửng.

“Đây là…”

Trên tay cô là chiếc áo ngủ bằng lụa viền ren đen, cầu vai mảnh mai như căng ra sẽ đứt, cổ áo xẻ xuống cực thấp, chữ V lớn ấy như xuyên tới tận rốn… 

Hình như là lần đầu tiên Du Việt tới siêu thị mua về… Cái người này mắc chứng khó lựa chọn, thế mà còn có thể chọn áo ngủ cho mình. Không đúng, đây không phải điểm quan trọng…

“Không mặc không mặc, tuyệt đối sẽ không mặc.” Cố Văn Tư cân nhắc mãi, vung tay ném bộ đồ ren yêu quái ra ngoài.

Không mặc mà sao lại muốn giặt sạch mang ra ngoài phơi?!!!

Cố Văn Tư đỡ trán, nhìn chiếc áo ngủ đầy tình thú đang lắc lư theo chăn bông thêu chữ Hỉ, không khỏi cảm thấy như bị đâm một dao vào ngực.

Kết hôn hai năm rưỡi… Ai nấy đều nói thất niên chi dương [2], nhưng nếu tính trước kia anh thích cô nhiều năm như vậy thì đã gần được mười năm.

[2] Nghĩa là đôi lứa yêu nhau nếu vượt qua cái ngưỡng bảy năm thì coi như bách niên giai lão, bên nhau trọn đời, bằng không thì xa nhau vĩnh viễn, muôn thuở không thể tái hợp.

Mười năm, tình cảm mãnh liệt mà người đàn ông dành cho người phụ nữ còn có thể duy trì bao lâu?

Ngẫm lại thì hình như anh không có này nọ trước khi kết hôn, mỗi tuần sinh hoạt vợ chồng nhiều nhất chỉ cách ngày một lần, có phải cô đã già rồi không?

Một tuần sau, Du Việt kết thúc chuyến công tác về nhà.

“Văn Tư, anh về rồi đây, có mang cả vịt nướng Bắc Kinh cho em này.” Anh để đồ lên bàn, thấy vợ mình cúi đầu không hứng thú lắm.

“Sao vậy, không vui à?” Cố Văn Tư lắc đầu.

Đến tối Du Việt mới biết vì sao.

Cơ thể phụ nữ trưởng thành lả lướt hấp dẫn, đường cong mỏng manh mập mờ. Cô béo hơn trước, bầu ngực mềm mại cũng to hơn đôi chút, khi mặc nội y tơ tằm thì cảm giác như cả người cô đều tỏa sáng.

“Bộ này em lục trong hòm ra, không mặc nên ép xuống đáy hòm.” Cố Văn Tư đi chân trần, đứng bẻ ngón tay ở mép giường, ngẩng đầu với đôi mắt ngập nước nhìn anh: “Xấu không?”

Bởi vì Cố Văn Tư chưa từng hành động như vậy nên giờ phút này, cô vẫn chưa nhận thấy sự gợi cảm quyến rũ của mình, thậm chí còn hấp dẫn người ta hơn kiểu cố ý õng ẹo tạo dáng lôi cuốn.

Du Việt không nói gì. Anh yên lặng vài giây, sau đó một tay kéo cà vạt, cởi nút sơ mi rồi bước tới.

“Đẹp lắm.”

Cô chưa kịp thốt ra chữ nào đã bị đè xuống, một đêm này như quay lại thuở ban đầu không biết tiết chế, điên cuồng phóng túng.

Ngày hôm sau cô ngủ say sưa đến mười giờ sáng, khi thức dậy thì phát hiện trên người còn mặc áo ngủ viền ren, quần lót bên dưới lại không rõ tung tích.

Bên cạnh còn có người nằm dán sát, một tay ôm eo cô, một tay đỡ đầu.

Ừm thì… Bây giờ hối hận không biết còn nói kịp hay không…

HẾT CHƯƠNG 71


< Chương trước | Chương sau >

Đăng trong Cả thế giới ngập tràn hương vị em

Cả thế giới ngập tràn hương vị em – Chương 70

Chương 70: Ngoại truyện một: Cá quế hình con sóc

Edit: Lam
Beta: TH

Sau khi lấy được giải thưởng, sự nghiệp của Cố Văn Tư dần dần đi vào nề nếp.

Vua đầu bếp tranh tài mang lại cho cô nhân khí [1] cực cao, không đếm nổi có bao nhiêu liên minh kinh doanh chạy theo mông để bàn chuyện hợp tác với Nửa món ăn, cả tấm lòng. Thậm chí ngay cả ông chủ cũ bên Mỹ cũng tìm tới. Bọn họ muốn cô quay về New York, đồng thời hứa hẹn vị trí bếp trưởng nhà hàng Tụ Ngọc.

[1] Nhân khí không chỉ là độ nổi tiếng, mà còn thêm giá trị thương mại, đánh giá của người trong ngành và độ ảnh hưởng.

Tất nhiên Cố Văn Tư khước từ.

Phòng bếp nhà sếp Du rất lớn, nhưng để không lộ nơi riêng tư, bọn họ đặc biệt dành ra một phòng làm việc. Dù sao nhà sếp Du có rất nhiều phòng trống, ngày thường Cố Văn Tư đều tổ chức hoạt động tuyên truyền ở nơi này.

“Chào mọi người, hôm nay chúng ta sẽ làm món Cá quế hình con sóc [2].”

[2] Tùng thử quế ngư (鼠桂魚)là một món cá được trang trí như con sóc.

Du Việt cầm camera, đứng trước bàn quay phim cô. Trên màn ảnh, Cố Văn Tư buộc tóc gọn sau gáy, mặc đồ thường ngày, tạp dề được may riêng có chữ “Nửa món ăn, cả tấm lòng”. 

Cạnh bếp đặt chiếc Ipad phủ một tấm nhựa mỏng, trên màn hình là ảnh do Du Việt chụp. Khi bắt đầu ghi hình, lượng khán giả trong phòng livestream tăng vọt như vũ bão, mọi người đều vui vẻ chào hỏi. 

“Mị lại tới đúng giờ rồi ~”

“Hello chị Cố, hôm nay chị vẫn xinh đẹp quá hà ~”

Cô ngẩng đầu liếc nhìn ống kính, anh chàng quay phim nghiệp dư đang đứng sau máy quay cũng chớp mắt với cô. Cố Văn Tư nhịn cười, cúi đầu nhanh nhẹn bắt tay vào xử lý nguyên liệu nấu ăn.

“Tùng thử quế ngư là món chính cốt lõi xưa nay trong những bữa tiệc tại nhà, học được rồi thì sau này vào Nam ra Bắc đều có thể lên được mặt bàn. Mẹ tôi cũng không cần phải lo tôi chỉ biết trộn hành lá với đậu hũ nữa.”

Đạn bay từng mảng: Ha ha ha ha ha. [3]

[3] Khi bạn livestream của TQ thì bình luận của mọi người sẽ hiển thị bay bổng qua lại trên màn hình như mưa rơi đạn lạc.

Cố Văn Tư cầm dao nhọn lên: “Đầu tiên chúng ta cần chọn vị trí dưới mang để cắt đầu cá, sau đó tìm cột sống trên lưng, dùng lưỡi dao đè sát phần xương, lóc hết thịt cá.”

Du Việt để ống kính gần hơn, một loạt động tác nhỏ của cô đều được quay rất chi tiết.

“Nghiêng sống dao để cắt thịt cá thành hình hoa, nhưng hãy cẩn thận đừng cắt đứt phần da, như vậy thì chiên xong cả con cá mới đẹp.”

Ống kính quay cận bàn tay cô, khán giả xem livestream nhìn thấy đôi tay trắng nõn thành thạo xử lý cá quế. Con cá dưới tay cô uốn qua lượn lại, dao chặt xuống cũng không hề do dự.

Cố Văn Tư ngẩng đầu nhìn thoáng qua, bởi vì đang quay trực tiếp nên cô cũng có thể từ Ipad nhìn thấy tình hình ở phòng livestream.

Phong cách đạn bay hiện giờ là: “Ồ, tối hôm nay tôi sẽ mua cá về làm thử xem.”

“Thoạt nhìn rất khó nha, đối thủ có ý xấu.”

“Chị Cố đừng phân tâm nha, coi chừng cắt trúng tay!”

Thấy mưa đạn thế này, cô lập tức quay đầu nhìn xoáy vào lưỡi dao trên tay, nào ngờ anh chàng quay phim nghiệp dư ở đối diện bỗng nhiên mở miệng.

Du Việt: “Không cắt vào tay đâu, dao trong tay cô ấy biết nghe lời hơn người.”

Cố Văn Tư và khán giả: “…”

“Từ từ… Vừa rồi là anh rể nói hả?”

“Please lộ mặt ạ!”

Cố Văn Tư trừng mắt liếc Du Việt: “E hèm, người không liên quan không cần nói chuyện.”

Liếc mắt một cái e lệ thẹn thùng, rõ ràng là hai vợ chồng làm nũng với nhau, khán giả trong phòng livestream lại bắt đầu tung đạn ào ào: [Yêu] [Yêu] [Yêu] [Yêu] …

“Trong khi ướp cá thì chúng ta làm sốt trước, lát nữa sẽ không luống cuống tay chân.” Cố Văn Tư đặt đĩa sang bên cạnh, làm nóng chảo dầu: “Chủ yếu dùng sốt cà chua, nêm giấm gạo và đường muối, thêm chút tinh bột rồi chờ đến khi nước sốt sền sệt là được.”

Trong video toàn thu được tiếng nước “xèo xèo”, mọi người nhìn nước sốt màu đỏ trên màn hình, bỗng nhiên cảm thấy như mình ngửi được mùi hương chua ngọt, bất giác chảy nước dãi. Có người bắt đầu tiện tay cầm cái gì đó lên ăn.

“Rắc tinh bột đều lên phần thịt cá vừa ướp, làm cho mỗi lát thịt tách ra như nở hoa, đợi chảo dầu nóng là có thể bỏ vào chiên xù.”

“Khi chiên cá đừng trở mặt, dùng muỗng inox rưới dầu nóng lên bề mặt sẽ định hình tốt hơn, đợi lát nữa khi cá chiên có màu vàng sáng là có thể vớt ra khỏi chảo.”

Khán giả A: Đáng tiếc bây giờ tôi chỉ có thể ăn khoai lang.

Khán giả B: Đổ sốt cà lên khoai lang, tự an ủi đi…

Khán giả C: Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người trước mặt, ngay trong tầm tay mà không ăn được, tội mấy cô can đảm xem livestream.

Cố Văn Tư dùng muôi vớt Tùng thử quế ngư còn nóng hầm hập ra khỏi chảo, qua video tưởng như có thể ngửi thấy mùi dầu mỡ thoang thoảng.

“Cuối cùng là chút bí quyết nhỏ, rải ít hạt thông lên bề mặt.” Cô mỉm cười nhìn về phía ống kính: “Món ăn ngày hôm nay, bạn đã học được chưa?”

“Anh nghĩ là mình học được rồi, có muốn anh làm cho em ăn không?” Anh chàng quay phim Du Việt bỏ camera xuống, cầm đũa lên tiện tay gắp một miếng bỏ vào miệng.

“Đừng làm rộn, em xào thêm một món nữa rồi ăn cơm.” Cố Văn Tư lau tay, đi đến trước Ipad, đăng video mà Du Việt quay lên Weibo: “Ấn vào, đăng bài…”

Sau đó không hề đợi tới lúc bài được xét duyệt, cô quay đầu đi nấu cơm.

“Lần trước em livestream làm món gà cay, anh đã học được rồi, cũng không biết giống không. Làm phiền đầu bếp Cố giúp anh chấm điểm.” Du Việt vén tay áo chuẩn bị làm.

“Sếp Du của em ơi, anh mau đi làm việc đi. Bây giờ Lưu Tuấn tạm nghỉ để kết hôn, anh không thể để anh ta tăng ca được.” Cố Văn Tư bước qua, hai tay đẩy lưng anh ra khỏi phòng bếp.

Du Việt không còn cách nào: “Được rồi.”

Anh giữ chặt cửa phòng bếp, nghiêng đầu hôn trán Cố Văn Tư: “Bà xã đại nhân vất vả, anh chờ ăn đó.”

Cố Văn Tư: Ăn cá của anh đi.

HẾT CHƯƠNG 70


Menu

Tùng thử quế ngư

All Diệp đồng nhân 1 - 【 chu Diệp 】 thất niên chi dương? - Wattpad

< Chương trước | Chương sau >